Sign up

alt

alt

alt

                Hà NỘI ANH VÀ EM


                ( Viết trong ngày sinh nhật anh )


Em đang đi cùng anh
Giữa đất trời Hà Nội
Trái tim em nóng hổi
Chiều đông nay nắng ấm lên rồi

Quanh Hồ gươm mình lại sóng đôi
Như thưở nào tuổi xuân vừa chớm nở
Đám cúc vàng bên hồ rực rỡ
Cành liễu mơ màng rủ lá như xưa...

Em trở về rất thực mà như mơ
Bao kỷ niệm xoay vần theo ký ức
Quanh Hồ Gươm đủ màu hoa rực rỡ
Như lòng em háo hức trở về đây

Đi bên anh hồ lặng gió heo may
Để chúng mình tay trong tay ấm lại
Nước hồ xanh-cành liễu gầy mềm mại
Có hai tâm hồn thư thái bước bên nhau

Ta ghìm thời gian vào bức ảnh màu
Dấu ấn pha sương với mái đầu điểm bạc
Tháng năm phôi pha cuộc đời đổi khác
Cây ven hồ xanh lớn đẹp hơn xưa

Em trở về xây thêm những ước mơ
Hoài bão xưa đã thành hiện thực
Bao nhọc nhằn chỉ còn là ký ức
Trước mắt mình ! Năm mới sẽ bình an

Hãy cho ta sức khoẻ và thời gian
Để được dạo bên hồ mãi mãi
Để được hưởng những mùa cây đơm trái
Bao ngọt ngào chắt lọc suối yêu thương

15/1/2012
Thái Anh



alt

Đường Phố Biển Luanda

alt

 

CHÀO NHÉ PHƯỢNG MƠ
   

Mai ta xa phượng rồi
Đừng buồn nhé phượng ơi
Hãy vui cùng gió biển
Xôn xao giữa nắng trời
 
Mùa tạm biệt đến rồi
Nắng hè đã lên ngôi
Xa nhau rồi phượng nhớ
Cháy hết mình đợi tôi
 
Dẫu nơi ấy ta về
Mùa đông sẽ lạnh ghê
Trong lòng ta có phượng
Suốt mùa đông trên quê
 
Vẫy tay chào phượng nhé
Hãy thắm mãi trưa hè
Nghiêng theo làn gió biển
Hát ru cùng tiếng ve
 
Mai ta đã xa rồi
Quê ta thật xa xôi
Ước gì không cách trở
Cho tim đỡ bồi hồi
 
Chào nhé Phượng của tôi !
 
Thái Anh

 
 
 

alt


 Thanh Hiền, người trình bày bài thơ "Tôi sẽ về thăm"
alt


         TÔI SẼ VỀ THĂM
 
Cho tôi về thăm lại phố xưa
Thành phố phượng mơ những trưa hè dọi nắng
Thăm những con người một thời cay đắng
Dưới chất chồng bom Mỹ B52 !
 
Tôi sẽ về thăm thành phố nay mai
Để thấy những công trình đẹp dài thế kỷ
Để cùng ôn một thời đánh Mỹ
Bom xéo nát nhàu thành phố thân thương...
 
Tôi về thăm hẳn lạ những con đường
Sự giàu mạnh vươn lên với tầm nhìn bến cảng
Sẽ tìm đến với tấm lòng bè bạn
Vui hôm nay và ôn hận ngày xưa...
 
Sẽ kể những ngày bom dội như mưa
Đêm Hải Phòng sục sôi lửa cháy
Bệnh viện hết giường...cấp cứu vậy
chiếc cáng cứu thương dưới đất vội vàng...
 
Thành phố chiều thấp thỏm hoang mang
Đêm sẽ đến và ai còn ai mất
Cái chết đè lên từng gang tấc
Nỗi lòng căm chất ngất đến mầm cây !
 
Tôi sẽ về để ngắm đẹp nơi đây
Sau hơn ba mươi năm Việt Nam thắng Mỹ
Niềm tự hào lẫn vào trong ý nghĩ
Thắng Mỹ rồi ! Đất cảng đàng hoàng hơn !
 
Hãy cho tôi- Một người bạn tha phương
Cùng được nhớ được thương như người phố Cảng
Được tự hào mảnh đất làm nên Trạng
Vững bước đi lên thành phố cảng kiên cường
 
Angola 03/4/2010
Thái Anh
*bài gửi dự thi nói về con người và đất Hải Phòng
*sau hai năm chờ đợi
*đã được trúng giải ba( trao giải ngày 08/12/2011)

     NÓI CÙNG MẸ 
 
Lời của mẹ dẫu xa xưa lắm
Bây giờ con già vẫn không quên
Nhớ mẹ dáng dấp dịu hiền
Bảo ban con sống lớn lên nên Người !
 
Con đã làm được mẹ ơi
Nếp nhà con giữ ,đạo đời con mang
Mong sao mẹ ở thiên đàng
Được bình yên ,được an nhàn hơn xưa...

Không còn đi sớm về trưa
Không còn hai buổi nắng mưa nhọc nhằn
Trần gian con cháu học hành 
Lời khuyên của mẹ tròn trong vẹn ngoài

*Bài thơ chia sẻ bên nhà Hà Vân,có thêm khổ cuối
03/12/2011
Thái Anh

Thiên nhiên Châu Phi

alt alt 


  
 Gửi Nắng Cho Anh

Châu phi hè về nắng sạm da
Gió biển triền miên xào xạc qua
Nắng gió lay tình bông phượng nở
Cho em mơ màng giữa phố hoa...

Quê mình giờ này đã sang đông
Gió thổi về đêm thêm lạnh lòng
Ước gì gửi được cho anh nắng
Cho đông về anh đỡ giá băng

Em gọi mặt trời quay nắng sang
Chiếu vào đất mẹ xua sương tan
Cho xuân về sớm hoa đua nở
Bên anh rực rỡ tia nắng vàng...

Em gửi tình em, gửi nắng sang
Để anh tròn đêm giấc ngủ vàng
Trong mơ anh nhớ mơ em nhé
Mặc ngoài kia gió cứ tràn về...

Anh gửi sang em chút gió đông
Sười mát trời Phi đỡ oi nồng
Em đang đi giữa mùa hạ đến
Thèm vỗ về chút lạnh sương đông

Anh nhé hai mình dù xa nhau
Dù bên kia lạnh rét đêm thâu
Dù bên này nắng da nâu sạm
Nóng ,lạnh hai miền...Ta thầm gửi cho nhau !

Mùa hè Angola
26/11/2011
Thái Anh 
 

 XIN EM ĐỪNG BUỒN
 
Xin em đừng vào ra
Khi anh công tác xa
Xin em đừng buồn bã
Mấy hôm anh vắng nhà
 
Dẫu nơi đây nhiều hoa
Anh thả sức nhìn ngắm
Chẳng có bông hoa thắm
Quyến rủ được anh đâu
 
Em đừng thức canh thâu
Để phai hồng đôi má
Anh dù thích của lạ
Chỉ chút thoáng thôi mà !
 
Hạnh phúc của đôi ta
Anh chẳng khờ đùa giỡn
Hai con mình ngoan lớn
Hạnh phúc của chúng mình
 
Xin em đừng làm thinh
Giận hờn anh chi nữa
Xa em anh xin hứa
Thương chỉ mình em thôi...
 
Thay lời hộ các anh tâm sự với các em
*Chúc mọi người vui cuối tuần

   Ngày độc lập Ang go la   ( Angola)

   Thủ đô rộn cờ hoa

   Dòng người tiến về đích

   Quảng trường Mai Ang ga   (maianga)

 

  Hôm nay được ở nhà

  Nhân lương tháng mười ba

  Ngày vui trên đất bạn

  Vui người chung vui ta...

 

  Tượng chủ tịch trên cao *

   Giơ tay chào đồng bào

   Người có công cứu nước

   Giải phóng Angola

 

   Chủ tịch Hồ Chí Minh

  Là bạn thân của Người

  Hai tâm hồn vĩ đại

  Cùng giải phóng nước nhà

 

   Đất trời  Angola

   Như đất trời quê Việt

   Hết bóng quân xâm lược

   Tự do cho đồng bào

 

    Tôi vỗ ngực tự hào

    Nhìn tượng Người trên cao

    Người là bạn chí cốt

   Chủ Tịch Hồ Chí Minh

Angola 11-11-2011

Thái Anh

*Tượng chủ tịch Nesto được đặt trên bệ cao,cả chiều cao bức tượng và bệ đứng cao hơn ngôi nhà hai tầng

*Angola giải phóng 11/11/1975 khỏi ách đô hộ của Bồ Đào Nha

*Tượng của Người Đặt giữa ngã sáu của quãng trường,một trong sáu đường phố lớn đó có một đường phố mang tên chủ tịch HỒ CHÍ MINH

 

NỖI NHỚ
 
Nỗi nhớ nào xao xuyến con tim
Dành cho nhau tình yêu thương tràn ngập
Dẫu khoảng trời mênh mông khuất lấp
Hai nửa bán cầu ta vẫn hướng về nhau...
 
Nỗi nhớ nào luôn làm trái tim đau
Chẳng thể khuây trước gam màu hoa lá
Hai con tim nồng nàn hơn tất cả
Xua đi ngàn phù phiếm có xung quanh...
 
Nỗi thương nào đem đến sự yên lành
Ngoài công việc ta dành khi rỗi rãi
Để nghĩ về nhau như cây đời tồn tại
Ta chẳng đùa thương nhớ ấy của nhau
 
Khi cách xa tình yêu thật nhiệm mầu
Ta khắt khe phút lòng ta xao động
Dẫu rạo rực ánh mắt đời soi ngóng
Cũng sẽ ngoài vòng phủ sóng phải không anh ?
 
Tổ ấm nhỏ nhoi sẽ mãi yên lành
Ta biết chọn nỗi nhớ nào trọn vẹn
Ta biết yêu và biết làm tan biến
Cơn nhớ nào vô nghĩa thoáng chợt qua...
 
Khoảng cách dài không có nghĩa rất xa
Ta hiểu được trái tim mình rất lạ
Chỉ náo nức đập vì nhau tất cả
Phương trời kia cũng thế phải không anh !
 
01/11/2011( 21 giờ Angola)
Thái Anh

***************

Thơ cảm tác của Vũ Quốc Khánh

Nỗi nhớ rất nhiều chỉ dành để cho nhau
Giữa cuộc đời có bao nhiêu điều cần nhớ
Cũng thức dậy trong ta những vùng yêu mầu mỡ
Hoa lá cành thơm ngát một vùng xanh

Nhưng trái lòng dành nguyên để cho anh
Và nỗi nhớ đã đi vào vĩnh cửu
Qua bao nhiêu khoảnh khắc lòng nặng trĩu
Em vẫn về riêng để anh yêu

 

***********

Thơ cảm tác của Lan Anh

Có muôn vàn nỗi nhớ qua đời ta
Chợt như mưa đám mây mùa hạ
Có khi dây dưa như mưa Ngâu tháng bảy
Nao lòng ta khi hai nửa cách xa!
 
Nỗi nhớ nào đốt cả lòng ta
Là ta yêu bằng tình yêu rất thật,
Nỗi nhớ nào chỉ làm thêm chật chội
Thì xin thôi ấy cơn gió qua rồi!
Thăm chị góp vài ý thơ cho vui chị nhé!

************

Thơ anh Trường Hưởng

Quan san ngàn dặm cách xa nhau
Bỗng nhói trong lòng một nỗi đau
Tổ ấm bao giờ sum họp lại
Tình yêu chung thủy mãi bền lâu

************

Thơ Mai Chiêu Sương

Nỗi nhớ là...lửa
Nỗi nhớ là thơ
Nỗi nhớ là mơ
Cho đời ta hát.
Nỗi nhớ là nhạc
Nỗi nhớ là yêu
Nỗi nhớ là chiều
Hoàng hôn chảy máu.
Nhớ là...xa lắm
Sao em không về?
Để từng đêm mê
Em buồn nức nở....

*********

Thơ Bảy Thi

 Đêm qua chị gái nhớ anh tôi
Hèn chi nơi ấy ngôi sao trời
Lấp lánh lấp la rồi vụt sáng
Giữa Ngân hà triệu triệu sao bơi
 
Chị ở đầu này anh ở đầu kia
Nỗi nhớ hai đầu bập bênh khoảng cách
Nỗi nhớ chị chẳng có gì che lấp
Một vệt sáng sao nối thẳng lưng trời
 
Đêm qua cơn gió ghé chơi
Chị gói gắm nỗi nhớ mình vô gió
Bên bờ Đại dương chi thả vào nỗi nhớ
Con sóng bạc đầu mang nỗi nhớ đi
 
Đêm rất dài mộng mị thiên di
Lại đến lại đi chiêm bao chở nặng
Cái nỗi nhớ nặng còn hơn đá tảng
Đè bẹp chiêm bao ú ớ gọi hoài
 
Cũng có khi nỗi nhớ sắc gai
Cứa đỏ con tim đêm về cô quạnh
Mỗi sớm mai thức bên lề ngày lạnh
Con tim nghĩ về anh chị tôi ấm lên cùng
 
Mai ngày trở về sắp đến
Nhớ nghe! Chập một trùng phùng!

.............

Thơ Hà Vân

Trong nỗi nhớ mênh mông dành cho Hà nội
Một góc rất Em dành cho Anh thôi
Nỗi nhớ - đẫm yêu thương suốt một cuộc đời
Dù xa xôi - vận bên em từng bước
Vẫn ánh mắt bao dung như ngày trước
Ấm lòng nhau giữa mưa nắng, vời xa ...

 

 

  MƯA ĐẦU HẠ 
 
Cơn mưa đầu mùa hạ
Mang tươi mát tràn qua
Cây đâm chồi nẩy lá
Thành phố nở thêm hoa...
 
Biển hôm nay dậy sóng
Vỗ triền miên vào bờ
Gió hôm nay lay động
Xôn xao mấy hàng cây
 
Đường mấy dòng xe chạy
Nhẹ nhàng hơn mọi ngày
Mưa làm hiền thành phố
Êm cả tiếng xe quay...
 
Ta thở nhiều thêm nữa
Ngực căng đầy sau mưa
Mây tan trời hửng nắng 
Ngày vui hơn mọi ngày ...
 
Angola -26/10/2011
T.A 
  
*Các bạn thân mến,Angola đã vào mùa nóng nắng được gần

tháng rồi,giữa tháng 11 sẽ bắt đầu có hoa phượng nở,Việt Nam

lạnh vào đông,còn Thái Anh  bên này thì càng ngày nắng càng gay gắt,

hôm nay mưa...mưa nơi đây hiếm lắm đó,các bạn vui cùng Thái Anh nhé 

_____________________________


CUỐI THU
 
Sương cuối thu đã rơi nhiều thêm lạnh
Phòng trống hoài thêm quạnh vắng đìu hiu
Trăng hờ hững trôi về đâu trăng hỡi
Gió vô tình gió rít tận ngoài hiên...
 
Người nơi ấy có vuông tròn giấc ngủ
Đêm canh dài hờ hững một tấm chăn
Người đi xa đã bao lần khắc khoải
Nghe tim mình dậy sóng đêm đêm  !
 
Thu chẳng đợi- Thu tàn đông sẽ tới
Cơn gió mùa đùa cợt kẻ cô đơn
Lạnh thêm lạnh để trái lòng buốt giá
Nén lòng mình cho nỗi nhớ trào qua...
 
Tiếng gió rít chen nhau lùa khe cửa
Chăn gối nào đủ ấm những đêm thâu
Người chốn ấy bâng khuâng vào giấc ngủ
Để lòng người xa xứ nghĩ về đâu ?
 
Trăng vẫn trôi hờ hững trên đầu
Gió rét vẫn canh thâu đùa giỡn
Một khoảng trời mênh mông rộng lớn
Tấm chăn nào đủ vây kín hai ta?
 
11/10/2011
Thái Anh

  
  
alt 
 
NHỚ ANH

Đừng hỏi em
Đi xa có nhớ về Hà Nội
Em nhớ anh như nỗi nhớ Hồ Gươm
Em nhớ anh cùng tình yêu phố cổ
Những nồng nàn năm tháng khó mờ phai...
 
Đừng hỏi em
Cách xa những dặm dài
Nơi phương người nhà cao tầng hiện đại
Sao cứ nhớ hoài mái ngói rêu phong
Đường phố nhỏ nhoi đi lượn vòng vòng ?
 
Hà Nội của anh. Hà Nội của em
Của bao nhiêu kỷ niệm êm đềm
Em yêu anh yêu cả từng hơi thở
Và Hồ Gươm thương nhớ trọn cuộc đời !
 
01/10/2011
Thái Anh

ĐỪNG GIẬN GÌ THU


alt

"Ngâu rỉ rách hoài , Thu nhớ ai
Hồ Gươm tĩnh lặng chút u hoài

Đường xa muôn nẻo người xưa vắng
Rêu phong u tịch, mưa buồn rơi    "*

 
Gió lạnh ngoài hiên đêm xuống rồi
Có mảnh lá vàng quay cuống rơi
Lòng ta càng nhớ buồn da diết
Có thương gì không hỡi thu ơi
 
Phòng rộng thênh thang vắng tiếng người
Thu về lẻ bóng mảnh trăng côi
Muốn quay nỗi nhớ về thu trước
Chẳng hiểu lòng nhau thu cứ trôi  !
 
Xin đừng rơi nữa lá vàng ơi
Đừng giận gì thu nắng nhạt rồi
Có đẹp như hoa rồi cũng úa
Hương tàn là lúc mộng chia phôi
30/9/2007
Thái Anh 

*       Bốn câu Thơ comment của Thạch Cầu
 

alt 

Ảnh Hà Đình Chung


alt
Ảnh của HÀ ĐÌNH CHUNG

 
           HỒ GƯƠM


Anh nghĩ gì một sáng mai thức dậy
Ngắm Hồ Gươm trôi đỏ cánh lộc vừng
Anh nhớ gì khi sương rơi còn đọng
Lấp lánh mặt trời hửng đỏ phương đông ?
 
Hồ Gươm đó mùa thu đang trở lại
Ánh vàng thu đẹp mãi những vần thơ
Em viết nhiều mà sao không hết nhớ
Sóng dịu dàng nâng nhẹ cánh hoa rơi...
 
Ta có nhau như thu có trên đời
Tình cứ đẹp như trời đem ban tặng
Ta cho nhau sự yên bình phẳng lặng
Như mặt hồ sáng sớm gió chưa về
9/2011
Thái Anh
 

*Thơ Họa bên nhà Hà Đình Chung 

_____________________________

   CÁC BẠN ĐỘC GIẢ THÂN MẾN

Năm 2009,tôi có bài viết về những khó khăn mà người Việt Nam gặp phải khi sang làm ăn ở Angola,bài đã rất lâu rồi nhưng hiện giờ vẫn có một số bạn vào đọc và hỏi những vấn đề  cần tôi tham vấn,vì thương các bạn ,tôi tuy bận rộn nhưng cố gắng đưa lên đây một số thông tin có thật để các bạn biết và tham khảo mình có khả năng vượt được không,tuy nhiên,những thông tin này chưa thể nào đầy đủ các bạn nhé,đất nước này rộng gấp bảy lần VN nên các thông tin thì không thể nào nắm được hết,bạn nào đã có người nhà bên đây xin hỏi thêm người nhà để rõ hơn

Tôi luôn sống ở thủ đô và là chuyên gia được nhà nước cử sang đây công tác,vì thế tôi không gặp các rắc rối khó khăn như các bạn làm ăn kinh tế buôn bán v.v...

Angola mấy năm gần đây,họ đã hoàn toàn hết nội chiến nên tốc độ xây dựng nhà cửa,cầu  đường nhanh lắm,kéo theo là rất nhiều nước lao vào đây làm kinh tế ( kể cả chuyên gia các nước),đất nước họ càng khang trang thì luật pháp của họ càng thắt chặt hơn,họ bắt đầu rà soát những người nước ngoài làm ăn bất hợp pháp,không đầy đủ giấy tờ và cho trục xuât hàng loạt người nước ngoài,trong đó có người chúng ta

Trong hai năm gần đây,cứ mỗi tuần đều có vài chục người VN bị bắt vì giấy tờ không hợp lệ:

*một số xin visa du lịch,khi vào nước họ đã không quay về mà trốn lại làm ăn,những người này muốn được ở lại phải có dấu visto de trabalho ( dấu được quyền lao động hợp pháp trên đất nước họ) mà muốn có giấy này thì chỉ chuyên gia y tế,giáo dục là hợp pháp và làm theo đường chính thống còn những người khác là phải theo dịch vụ mất khoảng 4000$ gì đó ,ví đắt thế và cũng không phải ai cũng làm được theo dịch vụ,nên đa số người mới sang đều không làm nổi cái dấu hợp pháp ,đành sống chui lủi ,cảnh làm ăn chui lủi như vậy hiện giờ rất bấp bênh,công an kinh tế bắt cũng phạt,có người công an kinh tế bắt họ còn không chịu nhận tiền hối lộ,họ đưa lên đồn luôn,rồi phải trục xuất

*Một số người nhờ dịch vụ đóng được  visto de trabalho nhưng là dấu cho công nhân xây dựng, nếu vậy phải làm XD,nhưng mà lại không theo làm Xd lại đi bán hàng vài hay làm các hiệu anh,quán nét...công an bắt được cũng bị phạt độ 500$,1000$ mỗi lần,ai không may sẽ bị tống giam và trục xuất về nước có rất nhiều người mới sang ,mất bao nhiêu tiền: vé,chạy visa ,nhưng sang được có vài tháng đã bị trục xuất,thậm chí có người mới 3,4 ngày cũng bị trục xuất,khổ nhất là rất nhiều người vừa xuống sân bay đã bị quay đầu trở về

*Chúng ta còn nghèo,ai cũng muốn đổi đời,nhưng ai có người nhà bên này rồi thì yên tâm hơn,và ai sang làm ăn buôn bán,hiệu ảnh ,bánh kẹo,kem vvv thì đỡ vất hơn và tỷ lệ mắc bệnh sốt rét ít hơn người sang xây dựng,bới người làm xây dựng đa số làm xa thủ đô,xa thành phố nên muỗi sốt rét nhiều,cộng vào nơi ăn chốn ở tạm bợ,không vệ sinh,ăn thiếu thốn,buồn vì không có trò chơi ,không giao tiếp rộng rãi,tiếng không biết,ốm thì đến viện xa,ko có phương tiện cấp cứu...

*Ngoài công an kinh tế,sợ nhất là công an thuộc bộ nội vụ,chuyên kiểm soát giấy tờ ,nhóm công an này rất tích cực đi săn lùng vì hễ bắt đến ai là phải nhanh chóng mà đưa tiền,chậm tý là bị bắt lên đồn và không thể nào mà chạy chọt được nữa,chỉ có ngồi tù chờ ngày họ trục xuất

* buôn bán làm ăn khó gấp nhiều lần trước kia vì đông người sang,chẳng riêng nước mình mà Trung Quốc họ mạnh hơn mình nhiều về mặt làm ăn lớn,hàng hóa nhiều và đủ các loại

*Những người làm dịch vụ đưa người sang thực ra cũng rất cố gắng ,họ chạy chọt cho xong giấy tờ visa,lo lên kế hoạch đón tại sân bay,thế nhưng cũng nhiều khi gặp sếp đi tuần đột xuất là hỏng hết việc,mất tiền bao nhiêu tại sân bay cũng ko cứu được bạn bè,đành để bạn quay về VN khi mới đến sân bay

*Trật tự an ninh bên đây thì còn rất phúc tạp,nhất là vùng ngoại ô và các huyện xa trung tâm,nạn cướp giết người vần ngang nhiên hoành hành,người Việt mình cũng đã bị vài nhân mạng do bắn,chém ,thậm chí còn có hai cô gái chết vì bằng cái tuốc lu vít

Thưa các bạn,trên đây là một vài sự việc,tôi nhớ đến đâu viết đến đấy,có ai hỏi gì tôi có thể giải đáp được thì tôi sẽ trả lời thêm sau

mong rằng ai muốn sang đây làm ăn đều gặp thời,gặp may

đúng nơi đây vẫn là miền đất dễ kiếm ra tiền,nhưng sẽ thuận lợi hơn nếu ai đã có người nhà,nhất là người nhà đã ở lâu nơi đây hoặc các chuyên gia

chúc các bạn thành công

alt 
  
 TRUNG THU CỦA EM
 
Sáng bà đi Hàng Mã
Mua về đèn ông sao
Bà cười đưa tặng cháu
Hỏi cháu vui không nào ?
 
Trưa mẹ tạt qua nhà
Mang về một bó hoa
Cùng bao nhiêu thứ quả
Chất đầy mâm thật cao
 
Chiều bố đi xa về
Mang nải chuối to ghê
Bố cầm đưa cho mẹ
Hồng xiêm lấy từ quê...
 
Mâm có thêm bánh nướng
Bánh dẻo và cốm thơm
Nội thắp hương khấn vái
Em ra phố rước đèn
 
Đèn ông sao thắp nến
Trên phố đầy sao quay
Em vui cùng bè bạn
Mừng trung thu hôm này...
 
Tiếng trống vang đường phố
Tùng rinh tùng rinh rinh
Em lắc lư bím tóc
Theo tùng rinh...tùng rinh...
 
15/8/2011 âm lịch
Viết tặng các cháu

Thái Anh

 

 

alt

Sếp ! 

Sếp sợ đang quyền phải nghỉ hưu
Vì chưng vẫn thiếu một vài chiêu 
Về quê hống hách nhiều người ghét
Lên phố huyênh hoang chẳng kẻ yêu
Dốt nát gặp thời nhưng lắm miệng 
Ngu si may mắn lại nhiều điều
Cuối đời ôm bạc con hư hỏng
Kiện cáo tùm lum ông hết kiêu .

28/8/2011
Thái Anh

*************************
BÀI HỌA CỦA BẠN BÈ


CHUYỆN BẤT HẬU VÌ BẤT NHÂN

Gắng gượng ti te thêm mấy chiêu
Ô hô cái chuyện sếp về hưu
Dọn dẹp mấy thằng cho bỏ ghét

Khua thêm dăm đứa được điều yêu
Hạ màn chẳng chó nào thèm đến
Đương chức lắm mèo vây đủ điều
Kết cục vợ con đều hóc hỏng
Muôn người ngoảnh mặt kiệt hùng kiêu


Thạch Cầu

**************
                     THẾ SẾP

Cuộc đời ắt đến lúc về hưu
Vì thế cho nên phải lắm chiêu
Chớ để mỏng mày chưa đã mộng
Đừng làm hay hạt kém phần yêu
Cửa nhà thoải mái càng lắm của
Vàng bạc xênh sang phải đủ điều
Làm sếp thời nay sao sướng thế
Dân đen cậy gốc chớ mà kiêu

Vũ Quốc Khánh
*******************

 

TỊT NGÒI KIÊU
alt

Sáu mươi buộc Sếp phải về hưu
Đương chức khẩn trương múa mấy chiêu
Nhân sự bổ xung phe cánh hẩu
Chức danh ký duyệt lũ em yêu
Phong bì kín đáo trao mua nhận
Cửa hậu ngang nhiên kết đủ điều
Hạ cánh tưởng chừng êm trót lọt
Con hư vợ hỏng tịt ngòi kiêu.

Hà Đình Chung
************* 
  
             
Thức thời 
 
Cách nào rồi cũng phải về hưu
Sao phải nháo nhào giỡ các chiêu
Ngồi lại vài năm thêm kẻ ghét
Cố thêm một khoá bớt người yêu
Nhiều tiền không nhét cho đầy mả
Lắm chức chẳng bôi xoá hết điều
Sống ở trên đời cần tự kỷ
Biết thời biết thế chớ nên kiêu
11-9-2011
Hồ Văn Thiện

 

  

........... 
alt
                           

 
  THU HÀ NỘI

Hà Nội thu về nắng dịu êm
Lá vàng theo gió rụng bên thềm

Có ai còn nhớ thu xưa nhỉ
Thơm giòn ngô nướng phố về đêm

Em xa nhà chắc thu không sang
Anh gửi cho em chút lá vàng
Gói vào đời ta đầy luyến nhớ
Thương hoài năm tháng xưa mênh mang

Phố cổ bây giờ rêu sạch quang
Thay bao màu sắc phố cửa hàng
Trong hiên người đứng nhìn ra phố
Có cảm gì không lúc thu sang  ?
19/8/2011
THÁI ANH

*Thơ cảm tác bên nhà Hà Đình Chung



....................

NỖI NIỀM CÙNG THU
 
Thu ơi lằng lặng dần trôi
Để lòng ta có đôi lời cùng thu
Hồ Gươm mỏng mảnh sương mù
Hỏi ai còn nhớ hồ thu năm nào ?
 
Gió chiều lay động lao xao
Vài ba chiếc lá rơi vào hoàng hôn
Thượng tuần trăng xế đầu non
Ai kề song cửa bồn chồn nhớ ai
 
Bao mùa thu đến - Thu phai
Thu qua để lại dặm dài cô đơn
Lá vàng đau kiếp dỗi hờn
Rụng đầy xác úa mảnh vườn tình xưa
 
Trăng liềm ghé bức rèm thưa
Gió reo khoảng vắng đêm thừa gối chăn
Lá vàng rụng góp đầy sân
Tính ra lòng héo mấy lần lá khô
 
Sóng Hồ xanh biếc nhấp nhô
Quanh năm dìu dặt vỗ bờ như xưa
Dáng huyền liễu rủ nhẹ đưa
Sóng lòng ai vẫn sớm trưa cuộn về
 
Thu ơi ta nói thu nghe
Dẫu qua năm tháng lại về mai sau
Mỗi lần thu đến cho nhau
Hãy nâng niu lấy để màu đừng phai...
 
Lá vàng,vàng chẳng riêng ai
Những điều nồng thắm đã phai mất rồi
Giữ gìn kỷ niệm đừng trôi
Mùa thu xưa ấy một thời yêu thương ! 
 

31/8/2011
Thái Anh



_____________________________

          


 MẸ VÀ RAU SẮNG
  
Khi con được làm con dâu mẹ
Con mới là sinh viên năm cuối trường y
Mẹ nuôi con đến ngày con tốt nghiệp 
Ơn mẹ hiền con ôm trọn suốt đường đi
  
Con thường kể để bạn con nghe
Những kỷ niệm vụng về khi làm dâu mẹ
Mẹ hiền dịu và không bao giờ hạch họe
Con dại khờ mà vẫn được bình yên
  
Một kỷ niệm làm con khó quên
Mẹ đi chùa Hương mang về rau sắng
Màu xanh mướt như trời xanh ban tặng
Bát canh thơm con nhớ đến bây giờ
  
Có một lần con tặng mẹ bài thơ
Là khi mẹ vừa tròn sáu chục
Mẹ mang bài thơ khoe cùng bạn học
Rằng thơ con dâu tặng mẹ ngày sinh
  
Con nhớ về mẹ mắt con rưng rưng
Con đang khóc như lúc mẹ rời dương thế :
(Cái ống nghe của con rời ngực mẹ
Con biết chắc rằng mẹ đã ra đi )
  
Bàn tay con run run vuốt mắt mẹ thầm thì
Mẹ đi xa xin bình yên mẹ nhé
Con thương mẹ ngàn lần hơn lời kể
Vĩnh biệt rồi-Người mẹ kính yêu !
              *
        *          *
Hôm nay thơ bạn con nói về rau sắng
Lòng con quặn thương nhớ mẹ vô cùng
Món rau sắng xưa mẹ nấu con ăn
Nay con làm sao nấu canh biếu mẹ ?
 
Ngày kia dỗ mẹ rồi mà con chỉ thể
Có xôi gà thắp hương mẹ mà thôi
Dòng lệ con rơi khi tâm sự đôi lời

Mong sao mẹ mãi bình yên nơi chín suối ! 

Thái Anh

26/8/2011

MÙA HOA DẠI TRÒN BA

alt

Nhà tôi mở cửa buổi thu sang

Lúc lá trên cây đã ngã vàng

Mùa thu năm ấy còn bỡ ngỡ

Nhà cửa bây giờ đã khang trang

 

"Mùa Hoa Dại " mọc khi thu sang

Xây một trời riêng giữa xóm làng

Bạn bè sớm tối thường lui tới

Buồn vui san sẻ với mọi người...

 

Ba thu hoa dại nở dịu dàng

Hương thơm thoáng nhẹ giữa đồng hoang

Góp thêm cho đời chút mật ngọt

Xin đời nâng lấy chớ phủ phàng

 

Mong sao thi hữu ở bốn phương

Chung vui có nhau giữa đời thường

Tặng nhau tiếng cười nơi cõi tạm

Tuổi già tiền bạc chớ có ham...

20/8/2008-20/8/2011

Thái Anh

 

*Xin cảm ơn và thân chúc các thi hữu trong làng chúng ta luôn vui

  
    ĐÊM CÁO BẮT GÀ 

 Còn ai thức đó nữa hay không ?
Giữa cảnh đêm đen cáo phá lồng
Gió lạnh vù vù, gà quác quác
Trời cao vòi vọi, đất chong chong
Giá soi ngọn đuốc luồn qua cửa
Hoặc vác gậy tre nện xuống thùng
Thì lũ thú hoang dù xảo quyệt
Miếng mồi béo bở khó mà mong !

Lê Khả Sỹ 
 05-8-2011

---------------------------------- 

  ĐUỔI CÁO BĂT GÀ
 
Thấp thoáng ngoài vườn có thấy không ?
Cáo già đột nhập bắt Gà lồng
Trăng lu mở ảo trời không sáng
Đèn tắt mịt mù đuốc chẳng chong
Sợ cắn, không ra, nhanh gõ mõ
Ngại vồ, ở lại, chóng khua thùng
Gian manh, xảo quyệt như loài đó
Hồn vía lên mây, chạy, hết mong !
 


   05-8-2011

Lê Trường Hưởng
...............................................
 

CHUNG TAY BẮT CÁO 
 
Chẳng biết còn ai thức nữa không
Đêm đen lũ cáo trộm moi lồng
Gió lùa hun hút,gà nhao nhác
Thiên địa tù mù ,phận ngóng chong
Có kẻ cầm đèn... hô bắt trộm
Là người bủa lưới... ới khua thùng
Chung tay góp sức thì gian thú
Mồi béo thơn ngon đố dám mong
                           06-8-2011
                        Hà Đình Chung

................................

 CHẶN CÁO BẮT GÀ
  
 Thiên hạ bàn dân có tỉnh không
Đêm đen lũ cáo xía vô lồng
Chủ nhà cảnh giác đà lên tiếng
Hàng xóm phòng xa cũng gõ thùng
Chẳng muốn đao to hay búa lớn   
Chỉ cần đấu cật với chung lưng
Để cho hoang thú kia chùn bước
Ắt phải trông chừng bỏ khát mong

                                  06-8-2011
                                Chiến Anh

..................

 DIỆT TRỪ LOÀI QUỶ
  
Em còn thức bác có chờ không ?

Nhất quyết ta vây  cáo phá lồng
Diệt hết loài ma hay quấy động
Tiêu trừ lũ cáo thói cuồng ngông
Dù đêm có tối đen như mực
 
Quyết chí không từ lũ trộm đêm
Lũ quỹ mày dù bao xảo quyệt 
Mồi ngon tưởng bở hết đường mong

                        Anggola, 06-8-2011
                               Thái Anh

Bài của Thái Anh sau khi được bác Hồ Thiện sửa

DIỆT TRỪ LOÀI QUỶ
 
Em còn thức bác có chờ không ?

Nhất quyết ta vây  cáo phá lồng
Diệt hết loài c
ầy không lối quậy 
Tiêu lu
ôn lũ cáo hết đường chong
Dù đêm
đội lốt chui hang cọp
D
ẫu tối giả danh nấp gậm thùng
Lũ quỹ mày dù bao xảo quyệt 
Mồi ngon tưởng bở hết đường mong

                        Anggola, 06-8-2011
                               Thái Anh

 ..........................

       TÔI ĐẾN ĐÂY

Tôi đến đây rồi ai biết không
Chung tay giết lũ cáo vô lồng
Đất đen hun hút rào mau chắn
Trời tối mịt mù đuốc phải chong
Khép chặt vòng vây nhanh bắt cáo
Tung cao lưới rộng gõ khua thùng
Thú kia ma mãnh ta kiên quyết
Chúng phải cúi đầu...Hết dám mong...
Ngô Văn Cư

..................

  KHỎI MONG.

 


Cáo đến thì dồn chứ lại không!
Ai cho nó thoát khỏi ra lồng.
Đánh: quên cái thói ngông thì thụt,
Vụt: nhớ chỉ đường chết chỏng chong.
Lũ khốn cả đời chui rình rập,
Quân tham mạt kiếp rúc luồn thùng.
Đợi khi sơ hở là mò tới,
Thừa của cho my đấy khỏi mong.

Tùng Minh

...............

HOẠ
Khuya vắng mơ màng giữa khoảng không
Lang thang mây tản ánh trăng lồng
Phòng không vắng ngắt tâm hồn quạnh
Gối chiếc buồn hiu ngọn nến chong
Tiếng vạc đói lòng như chưng hững
Ngọn tre sương đọng nỡ buông thùng
Ngẫm tình thế sự cùng nhân thái
Kẻ ú ụ say, kẻ ngóng mong

Thạch Cầu

..................

Hết Thời Bắt Cáo


Nội hỏi lúc xưa, con nhớ không?
Vẹn nguyên câu chuyện giữ gà lồng.
Trong nhà nhất quyết, người luôn thức
Ngoài xóm một lòng, đèn vẫn chong.
Nhưng cáo thời nay, đêm gặm khố
Xúi beo cùng cảnh, ngày xơi thùng.
Trăng ơi chẳng tỏ, trời mây lấp
Tắt ánh đuốc rồi, thôi hết mong!

19/8/2011
Thi Bạch





   

 

   HÀNG CHÈ CHÉN

 
Đến hàng chè chén ở đầu hè
Dẫu muốn hay khong vẫn thích nghe
Thời sự nhanh hơn thông tấn xã
Dân tình nhạy quá Báo lăng xê
Nào tin bầu bán nơi cung cấm
Đó chuyện được thua sới số đề
Quốc sự tân gia đều nóng hổi
Trà mua truyện góp cứ lê thê
Hồ văn Thiện
                           27-7-2011
alt

QUÁN CÓC

( Thơ cảm đề sau khi đọc HÀNG CHÈ CHÉN )

Em cũng thích ngồi hóng vỉa hè
Vừa trà vừa hút lại vừa nghe
Tin đồn truyền tụng vèo như gió
Báo chí cà kê ngoáy thật nghề
Nhọc xác săn tin cong cẳng chạy
Co chân độc giả vểnh râu nghe
Có đâu vui thú bằng hàng quán
Bình loạn uống ăn sướng mọi bề

Thái Anh

............

bài thơ của T.A sau khi được bác Hồ VănThiện ( cây đại thụ trong làng thơ đường sửa hộ đã thành bài thơ đường ngọt ngào hehe)
Quán Cóc


Em cũng thích ngồi ngóng vỉa hè
 Vừa trà vừa hút lại vừa nghe
Tin đồn truyền thổi nhanh hơn gió
Thông tấn xã so cũng kém nghề

Tin tức lúc nào đều nóng hổi

Khách hàng cứ thế vểnh râu nghe
Có đâu trà lá vui như thế
Quán cóc xem ra thú mọi bề

Thái Anh

..............


QUÁN TRÀ 


 alt
Liêu xiêu quán cóc nhỏ bên hè
Ôm chiếc điếu cày xả láng nghe
Thời sự nước ngoài thông vạn lẽ
Chuyên đề quốc nội giỏi siêu nghề
Rỉ tai nhân sự sao y thật 
Ra mắt thành viên  hệt đã nghe
Ngoài phố nhâm nhi vài chén nước
Chẳng cần vô tuyến tỏ muôn bề

Hà Đình Chung
.................... 

 

 


 Chẳng nhìn thấy Thái Anh ngồi chỗ nào nhỉ...
Ngọc Du

alt
.................
Hôm nay em bận không ra quán
Nên anh chẳng thể nhìn thấy em
Ngày mai có chuyện buôn dưa đỏ
Em sẽ ngồi đó chờ anh xem
hehe

..............

 

QUÁN NƯỚC CHÈ

Mấy chiếc ghế xộc xệch
Kê sát cuối vỉa hè
Chiếc điếu cày để chếch
Đó là quán nước chè

Ngồi bên quán chè Thái
Mấy cậu ngồi nhổ râu
Trông nét mặt khoan khoái
Chắc là mới vào cầu

Bác xích lô vội vã
Dừng xe vào nghỉ ngơi
Trời hè nắng gắt quá
Uống chén trà xả hơi

Rồi mấy anh cửu vạn
Đua nhau rít thuốc lào
Nét mặt như đưa đám
Cuộc sống quá gian lao

Cón cánh văn nghệ sỹ
Ngồi nhâm nhi chén trà
Chắc các chàng đang bí
Nàng thơ chắc chửa ra

Cả thề giới bao la
Đều chui vào quán nước
Chuyện người và chuyện ta
Cứ tan theo khói thuốc

Nguyễn Văn Quốc

ANH HỎI EM
 

Ở nơi em chắc Phượng nở đỏ trời
Mùa Hạ dùng dằng lưu luyến không thôi
Nhớ quê nhà, nhớ một thời cắp sách
Mà lòng bâng khuâng, xao xuyến bồi hồi…

Ở nơi em Thu có tới không em
Có lá vàng rơi xào xạc bên thềm  ?
Có gió heo may lùa về se lạnh
Để lòng buồn man mác đêm đêm…



 Ở nơi em, ngay giữa chốn đô thành
Ầm ào người, xe loang loáng lao nhanh
Em có nhớ một gương hồ phẳng lặng
Nước trong xanh, cây trầm mặc vòng quanh…



 Ở nơi em Đông chẳng tới được rồi
Thời gian nặng nề, lê bước dần trôi
Xuân lại đến, Tết cổ truyền lại đến
Em có về thăm đất mẹ em ơi?

06/8/2011
Le Trường Hưởng
.........................
EM TRẢ LỜI
 

 
Ngày cuối tuần cũng là dịp cuối đông *
Anh hỏi em có bông phượng nào đã nở
Ồ anh ạ ! Còn sớm chưa đến hạ
Nên cây phượng già vẫn lá xanh tươi...
 
Anh hỏi rằng thu đã tới nơi
Ồ bên em,thu đông về lẫn lộn
Biết kể gì để anh nghe cho trọn
Khí hậu bên này chẳng giống bên ta
 
Anh lại hỏi về ngọn gió heo may
Để em bồi hồi nhớ về Hà Nội
Nhớ Hồ Gươm sáng đi làm qua vội
Không quên nhìn mặt hồ phẳng như gương...
 
Dù bây giờ em sống tha phương
Nơi đô thành kín đường ô tô chạy
Chỉ có gió biển và trời cao nắng cháy
Hoa nở mùa nào ? Thật hiếm anh ơi !
 
Nhắc đến Hồ gươm để lòng em chơi vơi
Thèm được phút bên hồ ngơi nghỉ
Dưới vòm me và cây lộc vừng cũ kỹ
Nói những lời thân thiết xa xưa...
 
Em ở bên này không có lắm cơn mưa
Nên chẳng có phút tránh mưa lãng mạn
Tuổi xuân dần trôi và đời có hạn
Mái tóc xanh nay điểm bạc mất rồi
 
Sẽ một ngày em về Hà Nội thôi
Để bình yên thả hồn bên hồ hóng mát
Để nghe lại trái tim một thời bát ngát
Thổn thức vì tình...một thưở đang yêu
 
Cảm tác cùng bài thơ "ANH HỎI EM"
06/8/2011
Thái Anh
..................... 
 CHO ANH HỎI

 Ở quê người nắng có gắt không em
Ở quê nhà nắng thu vàng trái bưởi
Quê ta mùa này sắp vào mùa cưới
Lối cũ, đường quen vắng bóng em về

Nhớ chiều về trẻ tụ tập ven đê
Mấy đứa con trai thả diều mê mải
Dưới bóng bàng đầu thôn chỉ toàn con gái
Đánh chắt, đánh chuyền chơi ô ăn quan

Đêm hôm nay một mình giữa lan man
Nghĩ về em nơi phương trời xa lạ
Chốn quê hương còn bao điều vất vả
Nên chúng mình đành phải sống xa nhau

Nhớ không em mùa thu lá thay màu
Đi ven đường hoa lộc vừng chớm nở
Cành hoa sữa nụ cũng đang gợi mở
Hoa cúc vàng cho sắc nắng đẹp thêm

Đã bao năm nơi đất khách thành quen
Không biết em có nhớ về quê mẹ
Ở nơi đây tình vẫn nồng như thế
Mong có ngày em tìm lại lối xưa.
06/8/2011
Tình biển

..............

CHÚNG MÌNH ĐỀU KHAO KHAT MONG NHAU

Ở quê mình hay ở những quê xa 
Sẽ khác nhau về mùa và khí hậu
Nơi này mưa còn nơi kia thì tạnh
Phượng nở nơi đây còn nơi khác lại tàn

Có thể quê này giờ đã thu sang
Mà quê khác hạ vẫn đang nắng gắt
Điều ấy tất nhiên và là sự thật
Bởi đất trời kinh vĩ tuyến khác nhau

Nhưng có điều nầy chắc chẳng sai đâu
Tình yêu chúng ta đều giống nhau như thế
Mọi khoảnh khắc nhớ thương đều đẫm lệ
Và lòng mình khao khát đợi mong nhau

08/8/2011

Quốc Khánh

.....................

ANH GỬI EM

Hà Nội mùa này sương đã mỏng mặt hồ
Phượng xanh lá, cháy hết mình hoa rụng
Gửi cho em làn gió heo buổi sáng
và ráng chiều nhuộm tím tít chân mây

Hồ Gươm xanh, phố đi bộ Hàng Đào
Đầy thơ mộng qua nắng hè oi ả
Dẫu ở xa em nhớ về lối cũ
Quả sấu già chín rộm. tuổi hoa niên

Đông chưa về cùng bắp nướng thơm giòn
Ghế đá đợi người xưa trở lại
Chảo than hồng nóng bừng môi em gái
Cấu véo nhau, ngồi xổm cười rách mồm

Thời gian quay một vòng khép kín
Rồi em về hoa lá hát nên thơ
và người thân , bè bạn nỗi mong chờ
Muôn sắc thắm bừng mùa xuân đất nước

Trịnh Anh Vinh

TIẾNG CƯỜI CỦA EM 
  
Anh đã quen nghe giọng nói tiếng cười
Mỗi ngày không gọi nhau vài lần thì nhớ
Thu Sài Gòn sáng ra đường nhiều gió
Chỉ lo em dễ cảm lạnh giống mình

Giọng nói em thanh như ngọc, lung linh
Tiếng cười em quá hồn nhiên trong sáng
Nghe em nói nơi lòng anh chợt ấm
Để lại sau lưng bao lo lắng thường ngày

Em cứ hồn nhiên như cỏ như cây
Như mưa hạ, như chiều thu ngập nắng
Cầu cho em dù ngọt ngào, cay đắng
Nụ cười hiền vẫn ấm áp trên môi

Cám ơn em, cám ơn cuộc đời
Cho anh gặp uống say lời thơm ngọt
Để đêm đêm trong cơn mơ bất chợt
Bỗng mỉm cười như đang được bên em!


(Thơ Nguyên Hùng rút từ Cánh buồm thao thức)
  ***********************************
 
Thơ cảm tác sau khi đọc " TIẾNG CƯỜI CỦA EM"

EM HỎI ANH

Sài Gòn hôm nay có nắng không anh
Cơn mưa từ đâu có về bất chợt
Cây bàng còn xanh hứng tia nắng rớt
Hay đã vàng cho mùa lá thu bay  ?

Lối xưa về vẫn đẹp hàng cây
Phố vẫn bình yên dưới hàng cây đại thụ
Anh đi dạo hay là anh đang ngủ
Có giấc mơ nào tình đến long lanh  ?

Anh đừng lo em cảm lạnh giống anh
Em vẫn khỏe và hay cười như thế
Em vẫn nói cái giọng trầm quê mẹ
Vẫn yêu thương chờ đón anh trở về

Mưa Sài Sòn có giống hạt mưa quê
Có rơi vào vai làm anh ướt áo
Anh có nép vào nơi nào táo bạo
Làm quen cô nàng như ngày ấy tránh mưa  ?

Anh muốn nghe em cười âu yếm như xưa
Nghĩa là trái tim anh vẫn còn thương nhớ
Tình mặn nồng bên nhau một thưở
Em vẫn cười dẫu tim có lúc đau

Sài Gòn vào thu hoa lá thay màu
Anh đi giữa phố phường tráng lệ
 Thì anh nhé  biết rằng em vẫn thế
Sẽ cười cùng anh trên lối ta về

31/7/2011
Thái Anh

...............

          NẮNG CỦA TÌNH ANH
(Sau khi đọc Cảm tác của Thái Anh)

Đường Sài Gòn bất chợt lá thu bay
Thao thức đêm đêm về những ngày xưa cũ
Lo em lạnh nên bồn chồn không ngủ
Hạt mưa nào rắc nhớ một miền xanh

Đừng nghĩ rằng em sẽ mất anh
Kể cả lúc anh tránh mưa bên người bạn gái
Nếu em yêu anh bằng mối tình bỏng cháy
Sợ gì em vệt nắng cuối ngày

Cũng như anh tin em sẽ chẳng đổi thay
Dẫu người khác nhiều vi la biệt thự
Bởi em biết trong tình yêu giầu không đủ
Và anh yêu em người khác chẳng thể bằng

Sài Gòn vào thu mưa ngâu cứ giăng giăng
Để sơi nhớ như tằm đang vào kén
Anh bọc trăm thương vào trong lời nguyện
Em của anh về trọn vẹn giữa miền anh.

03/6/2011

VŨ QUỐC KHÁNH

******************

 SÀI GÒN - NỖI NHỚ

 ( Mến tặng Thái Anh, nhân đọc bài "Em hỏi Anh" )

Có phải em muốn nhắn  gửi  Sài Gòn.

Nơi  đau đáu  một tình yêu mãnh liệt

Qua lời thơ với tâm tình tha thiết

Thương nhau rồi, xa cách chẳng hề phai

 

Sài Gòn vào thu se lạnh những ban mai.

Nhè nhẹ gió xạc xào qua kẻ lá.

Thu Sài Gòn, lòng người man mác lạ .

Nhớ nắng quê mình, một nỗi nhớ khôn nguôi.

 

Sài Gòn đầu thu  rộn rã tiếng cười

Đã  dần vắng những cơn mưa bất chợt

Nỗi nhớ mơn man dội vào đêm từng đợt .

Giấc ngủ không tròn, vương nỗi nhớ  thương ai

 

Có phải lâu rồi, nơi xa cách người ơi.

Vẫn ngóng đợi một ngày về,  vơi nỗi nhớ.

Có phải tình yêu chúng mình luôn dang dở .

Ở hai đầu như Chức Nữ, Ngưu Lang

 

Có phải em từng nhớ   bến đò ngang

 Nơi hai đứa chờ nhau khi tan trường xuống lớp

Tàu lá sen hai mái đầu chung một

Che nắng quê mình , che  cả một miền xanh.

 

Để hôm nay em lại gặng  hỏi anh .

Cơn mưa Sài Gòn có làm anh ướt áo ,

Giữa thành phố Sài Gòn có cô nào táo bạo

Xin nép mình,  như che nắng ngày xưa.

 

Giữa Sài Gòn tráng lệ, kiêu sa  

 Lại nhận được những vần thơ rất thực  

Mùa thu Sài Gòn trở về trong háo hức .

Đọc thơ em rồi anh thức suốt đêm nay

03/8/2011
Thơ Lương Đức Kỷ( Lèn Dặm)

NICK QUEN
 
Cuối tuần lên mạng tìm anh
Mà sao cái nick của anh tắt đèn ?
 
Em tìm ngớ ngẩn nick quen
Biết rằng anh out nên em buồn nhiều
 
Những lời có cánh phiêu diêu
Cho em sức mạnh,thêm nhiều niềm vui...
 
Nick anh đã out thật rồi
Làm em hờ hững đứng ngồi không yên
 
Thôi đành ra phố để quên
Không thèm nhớ đến nick quen cuối tuần !
30/7/2011
Thái Anh

               NGUYỆT

 
Nguyệt thả muôn tơ tỏa mái lầu
Nguyệt lồng dáng Nguyệt tỏa về đâu
Sao khuya lấp lánh sao ngời tỏ
Biển sớm mênh mang biển kín sầu
Bến vắng vắng tin ngoài ải nhạn
Phòng côi côi giấc giữa mùa ngâu
Tà trăng nhuốm bạc màu năm tháng
Bóng thỏ sương pha sắc nhạt nhàu
                            Sonata

...................

TRĂNG

Đêm khuya trăng tỏa rắc trên lầu
Mơ màng trăng hỡi trôi về đâu
Bóng ai đơn lẻ bên thềm vắng
Để hồn thấm lạnh giữa đêm thâu
Có tiếng dế kêu nỉ non sầu
Cho lòng ai tưởng nhớ về đâu
Biển trời khoảng cách xa xa lắm
Mái tóc xanh xưa đã bạc mầu
26/6/2011 
Thơ cảm đề cùng Sonata
Thái Anh mang về làm kỷ niệm

                  ***************************

CÁC BÀI HỌA CỦA BẠN BÈ

NGUYỆT SẦU


Trăng nghiêng chênh chếch ngó sang lầu
Bóng liễu giờ này đã ở đâu
Trời rộng mênh mông dầy nỗi nhớ
Biển sâu thăm thẳm ắp cơn sầu
Tháng ba heo hút thưa tia nắng
Tháng bảy sụt sùi những giọt ngâu
Năm tháng buồn mang in bóng  nguyệt
Lòng ta tan nát, trái tim nhàu.

Ngọc Phước

 

 

    
         MÙA XOÀI KỶ NIỆM
 
Rặng xoài bên lối ta đi
Đung đưa trước gió đến kỳ nở hoa
Chạnh lòng nỗi nhớ quê nhà
Thêm mùa kỷ niệm xa nhà xa quê
 
Vườn xoài trên lối đi về
Rung rinh cùng gió chiều quê xứ người
Tính rằng mùa thứ hai mươi
Bước chân mòn lối bên bờ Đại dương !
 
Biết rằng đâu phải quê hương
Mà sao lòng mãi vấn vương chưa về
Ở rồi thượng tựa thương quê
Trân gian đâu cũng tứ bề gian nan
 
Sống bên những kẻ lầm than
Lại thương những cảnh cơ hàn trên quê
Nhớ quê lòng muốn trở về
Xôn xao lại muốn sẻ chia nơi này
 
Mùa xoài hoa nở gió bay
Cành hoa trước gió lung lay nỗi niềm
Mùa kỷ niệm gợi nhớ thương
Thương quê ,thương cả con đường đang đi...
 
Nghe trong tiếng lá thầm thì
Cảm ơn ! Ta cũng ơn người vì ta !
Ngước nhìn đã mấy mùa hoa
Lâng lâng bỗng chốc lệ nhòa yêu thương
 
kỷ niệm ngày đặt chân lên đất Angola
16/7/2011
Thái Anh
 

 ***********
( Tặng bạn Trâu -nguồn THÁI ANH )
alt
 
Xoài đang kết trái ra đi
Cái đêm cuối hạ giao mùa kết hoa
Hàng năm cữ độ nhớ nhà
Là bâng khuâng nhớ mặn mà xoài quê
 
Hoa vương lối
Đường ta về
Nhụy hương quyện gió đồng quê tình người  
Ra đi tuổi đã bốn mươi
Mái đầu tiêu muối xứ trời Ang gô
 
Đại Dương thẫm
Tình sóng xô
Số trời gieo để giằng co chẳng về
Vấn vương níu kéo nên quê
Đôi nơi mắc nợ tứ bề giải nan
 
Thăng trầm đâu dám thở than
Phân thân chia sẻ bần hàn hai quê


Con thoi
Mắc cửi đi về
 
Mùa xoài chín...
                    Chín tình quê
                                       Ngọt ngào

Thơ Hà Đình Chung
16/7/2011

KHI CÒN BÊN NHAU
(Viết cho đời) 
 
Khi cuộc đời mình còn bên nhau
Buồn không dâng ngôi ,tình vẫn lên mầu
Cỏ cây tươi xanh,hoa lá reo cười
Trái tim rộn ràng luôn dành cho nhau...
 
Khi cuộc đời mình vẫn có nhau
Chẳng biết rằng mai ta sẽ vương sầu
Nắng vàng lung linh màu mắt
Không gian thanh bình lúc mình bên nhau
 
Anh nói rằng mỗi ngày vắng em
Đời anh cô đơn trống vắng thêm nhiều
Tình ta cách xa lòng anh thẫn thờ
Gió không bay về hoa lá ngừng reo...
 
Thêm một ngày mình đang có nhau
Mây trắng vờn bay nắng rớt trên đầu
Gió đưa êm đềm ngàn câu tình tứ
Giấc ngủ thanh bình ta vùi trong mơ...
 
Đâu có ngờ ! Tình hôm trước lên ngôi
Giờ đây đã vỡ tan rồi
Nắng đã rơi qua triền núi
Bóng đêm về hai đứa đơn côi
 
Lời xưa anh nói mãi yêu em
Lời xưa anh nói thật êm đềm
" Sợ rằng thiếu em anh quạnh vắng"
Gió đâu bay về xóa hết lời anh
 
Giờ đây vườn xưa đã buồn nhiều
Nụ cười bỗng héo trên môi
Em đi về trong lẻ bóng
Và đời buồn cứ thế dần trôi !
 
07/7/2011
Thái Anh

 alt

BẾN CŨ THUYỀN XƯA
 
Sông dài nước chảy sóng  xô
Thuyền ai đi mãi chẳng nhớ bờ
Trăng tròn trăng khuyết rồi trăng mọc
Bến nước quê nhà vẫn đợi mong
 
Thuyền ra biển rồi có nhớ sông
Có nhớ bến xưa nép bên dòng
Thênh thang cánh buồm trên biển rộng
Có muốn quay về nơi bến sông?
 
Con nước ngàn năm vẫn xuôi dòng
Lững lờ sóng vỗ với bóng trăng
Bến vắng thuyền đi không trở lại
Để giọng hò rơi giữa mênh mông
 
Một ngày thuyền trôi chừng mệt mỏi
Quay về nương đậu bến dòng xưa
Thuyền cũ nép bờ cơn sóng vỗ
Bến bây giờ bao thuyền mới nhấp nhô !
 
02/6/011
Thái Anh
 
 
*Hehe: Ai Thuyền ai Bến
Tự nguyện nhận nha
Nhận rồi chớ la
Rằng thơ châm chọc !

 NGHE GIỌNG HÁT QUÊ HƯƠNG

Đêm ở bên này Đại tây Dương
Nghe giọng thân thương từ quê nhà xứ Nghệ
Nghe anh hát sao mà tôi nhớ thế
Một lời hỏi " sao anh không về bến sông xưa "

Tôi thương cánh buồm trôi dưới sông mưa
Tôi thương cánh buồm đang trôi trên xứ sở
Ôi quê hương tôi,tôi yêu tôi nhớ
Với giọng hò man mác của quê hương

Ôi cánh buồm quê tôi ơi
Ơi mảnh đất quê hương ơi
Nói sao cho hết lời thương nhớ
Trái tim nồng nàn một thưở xa quê

Đêm Xa xứ nghe lời hát thân thương
Tôi như trên đường trở về quê mẹ
Đây cây khế, cây me,cây sấu
Nắng chang chang mùa nóng gió lào về


Tôi hẹn một ngày trở về quê
Cúi xin dòng sông tha thứ
Dòng sông ngày thơ tôi lặn ngụp
Đến mãi bây giờ tôi vẫn đi xa

Trong đầu tôi tiếng ru của mẹ
Vẫn à ơi giọng Nghệ ấm nồng
Trong lòng tôi có mãi dòng sông
Luôn chảy không ngừng suốt đời suốt kiếp

25/6/2011

Thái Anh

Cảm tác khi nghe bản nhạc " Bến sông xưa"


Thơ của Nguyên Hùng

 nhạc Lê an Tuyên với giọng ca nam ĐĂNG THUẬT



alt

 Gió Và Trăng
 
Có nhiều lúc trăng chẳng còn nhớ gió
Bởi bên mình đã có lắm vì sao
Những tia nhìn lấp lánh xôn xao
Phút lãng mạn trăng nào còn nhớ gió...
 
Gió bay xa gặp bao ngàn hoa lá
Hương thơm bay quyến rũ bướm ong về
Gió chẳng thể không dừng chân vui vẻ
Phút xao lòng quên mình đã có trăng
 
Những đêm tối giông đâu về vần vũ
Những đám mây che mất ánh trăng tròn
Bên cạnh trăng cũng chẳng còn sao nữa
Vũ trụ tối sầm trăng cũng héo hon
 
Vườn hoa đẹp gió vờn lung linh nắng
Bỗng mưa tuôn vùi dập bướm không về
Cây xơ xác từng cánh hoa tơi tả
Gió chán rồi gió bỗng vụt bay xa...
 
Viết cho Gió và Trăng
19/6/2011
Thái Anh





alt

(Hoa Phượng Thủ đô)


alt


 (Hoa Phượng Hải Phòng) 
 
THÁNG NĂM

Tháng năm về Hà Nội nắng lung linh

Bông phượng đỏ ép tình ai trong vở
Hai con tim cùng cháy lên một thưở
Những nồng nàn xưa ấy vẫn chưa qua
 
Cháy hết mình phượng nhé chớ phôi pha
Cứ ngẩn ngơ đón chờ mùa hạ đến
Như tình ta không bao giờ trễ hẹn
Luôn thì thầm yêu nhớ một mùa ve...
09/5/2011
Bài họa cùng Hà Đình Chung
Thái Anh
*************
  HÈ VỀ
  

Khung cảnh hè về thật dịu êm
Có con dế gáy thức thâu đêm
Có giọt sương mai lăn trên lá
Có con ve sầu hát râm ran

Hạ về cho nắng chảy tràn
Đốt cháy trên đầu má nóng ran
Em đòi anh hái bông phượng đỏ
Môi nồng em trao giọt mật tan !

Trời hạ , làn mây bay qua cửa
Có ánh trăng vàng ngó đêm thâu
Bằng lăng tím ngát bên trời mộng
Ta với mình... đôi bóng lung linh


Ráng đỏ chiều hôm hai chúng mình
Tay dắt trong tay nụ cười xinh
Công viên bóng đổ hoàng hôn xuống
Ta quấn màn đêm để tự tình...
02/6/2011
Thái Anh
Thơ họa cùng Bảy Thi( bài có thêm khổ thơ cuối)  
   
 

 

 
 
 
 
VIẾT TRONG NGÀY SINH NHẬT TRÂU
 alt
  
Trâu còn ăn cỏ đồng xa
Nên ngày sinh nhật chửa có quà
Chẳng có sô cô la,chẳng có kẹo
Hoa cũng chưa có trâu buồn teo !
  
Đêm thượng tuần trăng đã trôi vèo
Trâu nằm nhai lại bụng đói meo
Nhớ bạn nhớ bè trên quê ấy
Cùng cảnh nai lưng vẫn cứ nghèo...
  
Ngày xưa mùa hạ trâu ra đời
Nắng rát trên đầu mưa chẳng rơi
Mẹ nói đời con rồi vất vả
Nên thế trâu đành phải đi xa
  
Các bạn thương trâu mau tặng hoa
Mang đến cho trâu thật nhiều quà
Trâu ở xa bao giờ cũng ước
Tình bạn quanh mình thật bao la
07/6/2011
Thái Anh
alt




Sáng đi làm đã đến cạnh bệnh viện 06/6/2011       alt
Chuẩn bị công việc mỗi ngày

 

alt 
Kem Trâu cho kẻ tuổi trâu
Đến ngày sinh nhật gọi bầu bạn sang
Thịt trâu kem chén đàng hoàng 
Để mừng sinh nhật bạn vàng tuổi trâu 
 

     BÀ NỘI

Bà nội em tóc bạc

Móm mém chẳng còn răng

Những đêm trời sáng trăng

Bà kể chuyện chị Hằng...

 

Bà chỉ lên vầng trăng

Kìa gốc đa cuội ngủ

Cuội chăn trâu mải chơi

Ngủ quên-Trâu ăn lúa...

 

Em yêu mái tóc bà

Trắng bạc như mây bay

Em yêu đôi bàn tay

Bà xoa đầu em ngủ

 

Em mong đến trung thu

Để bà cho nhiều bánh

Em ăn nhiều chóng lớn

Bà cho ra phố chơi

 

Giống bà tiên trên trời

Hồng hào và trìu mến

Đôi mắt bà dịu hiền

Giọng bà ru à ơi

 

Bà ru cháu à ơi !

Mai ngày cháu lớn nên người

Dựng xây đất nước hơn mười hôm nay

Yêu bà cháu quyết hăng say

Đừng như chú cuội ngủ ngày ! Cháu ngoan...

01/6/2011

Tặng các cháu bé nhân ngày quốc tế thiều nhi

Thái Anh

 

 

             
                     alt 


alt 

HOÀI NIỆM TIẾNG VE 
 
Ngày ấy em còn bé
Theo anh những trưa hè
Chờ anh cho quả khế
Đòi anh bắt con ve
 
Cứ mỗi mùa hạ đến
Em lớn dần trên quê
Con sông Lam xanh thế
Gió xôn xao ngọn tre...
 
Những đêm hè trăng sáng
Em cùng anh chơi ù
Bao nhiêu là bè bạn
Uẳn tù tì chia phe...
 
Rồi em đi theo mẹ
Theo bố xa vùng quê
Em không còn anh nữa
Xa rì rào lũy tre
 
Rồi những mùa hạ sau
Những hè sau,sau nữa
Anh,bạn bè trang lứa
Xa quê ra chiến trường
 
Em cô gái hậu phương
Vẫn ôm sách đến trường
Traí tim đà biết nhớ
Nỗi lòng đã biết thương
 
Mấy mươi năm tha phương
Cây phượng già vẫn đấy
Hoa hết mình rực cháy
Rụng đỏ kín lối về
 
Lần cuối về thăm quê
Tiếng ve kêu nồng cháy
Người anh trai thưở ấy
Đi mãi chẳng trở về 

Buồn rơi theo tiếng ve!

28/5/2011

Thái Anh

**************

THƠ CẢM TÁC BẠN BÈ

Trưa hè bỗng bặt tiếng ve ran
nỗi nhớ quê hương mắt lệ tràn
Thuở ấy cùng anh chơi đáo lỗ
Ô mai thắng giải thích cười vang



Hà nội hôm nay ve tấu đàn
Bằng lăng phượng đỏ nhụy hoa vàng
Phố mình vào hạ nhớ trâu đấy
Tái ngộ hẹn nhau tới đông sang

Hà Đình Chung

 

************* 

Anh giờ nằm lại ở nơi đâu
Có lạnh không anh cỏ xanh mầu
Đất nước thanh bình không bóng giặc
Không về cùng em. Anh nằm đâu.

 

Nhớ kỷ niệm xưa đẹp tháng ngày
Khi ta còn bé như còn đây
Đã biết nhớ thương rồi xa cách
Để bây giờ anh về khói mây

Nhớ lắm anh ơi mối duyên ta
Em giờ ở mãi Ăng gô la
Tâm nhang một nén em xin gửi
Những nỗi thương đau nhớ anh xa

 

Vũ Quốc Khánh 

********

EM NGÀY ẤY

Em bé ti ngày ấy
Anh lớn và điển trai
Quê Hạ về nắng mẩy
Em theo anh chơi dài

Trèo cây anh hái khế
Em dưới gốc vòi tay
Anh bắt ve, chọi dế
Em tròn xoe mắt lay

Rồi cứ thế tháng ngày
Vườn quê cây lớn phổng
Rồi cánh đồng gió lộng
Lòng em phơi phới theo

Lớn lên giữa quê nghèo
Tiếng ve vê tuổi nhỏ
Bạn Bè chơi bên nhau
Giờ thành xa nỗi nhớ

Em rời quê ngày đó
Anh chiến trường ra đi
Phượng đến mùa hoa đỏ
Anh đi mãi chẳng về

Hạ về Em thăm quê
Ngồi buồn chiều gốc khế
Đôi bàn tay thừa mứa
Giữa hồn cháy tiếng ve!

Bảy Thi

 

 

 

 

 

 


 

RU ANH MÙA HẠ

 

Em gửi anh lời thương của hạ

Gửi nồng nàn theo nắng ban mai

Những lời yêu bay theo gió miệt mài

Về bên ấy ru anh tròn giấc ngủ...

 

Anh có mệt sau ngày dài vất vả

Xin đừng buồn bởi bên cạnh vắng em

Dẫu cô đơn thăm thẳm những đêm trường

Xin cứ ngủ và mơ nhiều mộng đẹp

 

Lời của em là bằng lăng tím nở

Là gió Hồ dịu mát những đêm thâu

Là cánh phượng lung linh đỏ sắc màu

Anh cứ ngủ và bình yên anh nhé

 

Ở bên em biển đại Dương vẫn thế

Vẫn xôn xao những con sóng xô về

Gió mang cả tiếng thầm thì như thể

Anh đang cười thủ thỉ nói cùng em

 

Em yêu anh có lúc hờn với sóng

Xin sóng đừng bắt chước tiếng anh

Xin đừng khơi nỗi lòng em nhớ

Biển càng reo tung bọt trắng bờ !

 

Ngủ đi anh-Ngủ ngon đi anh

Hãy cứ mơ có vườn trái ngọt lành

Và sâu thẳm tim anh đang đập

Là nhịp tim mình đang đập vì nhau

21/5/2011

Thái Anh

 

 


 
BÊN EM VÀ BÊN ANH 
 
Đông dần tới và biển đã lặng yên
Những con sóng nhẹ nhàng từ xa đến
Con tàu nào khói lam vừa xuất hiện
Em mơ anh đang đứng ở boong tàu !
 
Biển vỗ về ôm bờ cát trắng phau
Trời xuống thấp và chiều không có nắng
Trên bãi tắm không còn người,vắng lặng
Em một mình thả hồn tới phương anh...
 
Quê mình giờ này anh đã vào đêm
Hè nóng nực anh có tròn giấc ngủ
Những sáng sớm bên Hồ Gươm liễu rủ
Anh dạo chơi quanh được mấy vòng ?
 
Em bên này gió thổi lạnh đông
Thương thân mình những đêm dài một bóng
Những vỗ về của anh xưa xa lắm
Chẳng  làm em đủ ấm cả mùa đông
 
Biển lao xao gió lạnh đến xao lòng
Hai nửa vầng trăng nghiêng bên nào cho trọn ?
Hai đứa con của chúng mình làm vốn
Của để dành cho anh cho em !
 
Biết là xa không có cảnh êm đềm
Trong chăn gối tay mềm tay trao gửi
Em chẳng thể chiều ra vào mong đợi
Tiếng xe quen ngoài cửa lúc anh về...
 
Rồi một ngày em sẽ trở về quê
Về bên anh và bên con mãi mãi
Để khoảng cách không còn xa ngái
Một gia đình hạnh phúc mãi nghe anh !
 
Viết cho chúng mình
Luanda 09/5/2011
Thái Anh 
  
 

  Chị ơi ! 
  Cho em gục đầu vào vai chị
  Em khóc
  Dòng thác buồn
  Mặc chảy thành sông
  Chị ơi!
  Nắm bàn tay em đi
  Và xiết chặt
  Truyền cho em hơi ấm
  Niềm tin
  Hy vọng
  Áp bàn tay em bé dại
  Nhỏ nhoi
  Lên ngực trái
  Nơi trái tim của chị  
  Để em cảm nhận
  Dòng máu hồng chan chứa
  Tình yêu thương
  chị giành cho em
  Chị ơi!
  Nắm bàn tay em đi
  Nhìn vào mắt em
  Thắp sáng cho em
  Tình yêu cuộc sống
  Bằng ánh nhìn
  Ấm nồng
 
  Dịu dàng
  Thiết tha
  Như người mẹ
  Mà bao đêm
  Chị đã hát ru em
  Chị ơi......

MÂY CHIỀU

gửi chị Thái Anh

 

*****************

                EM TÔI

Sao nỗi buồn em tôi dai dẳng thế
Yếu đuối hoài cho lệ mãi tuôn rơi
Thì đây vai chị thắm tình người
Em hãy tựa để chị truyền hơi ấm

Em đừng khóc kể chi đời ác độc
Đưa tay đây chị nắm chặt thêm nào 
Hãy để mặc những muộn phiền nơi ảo
Để nhận về đời thực những xôn xao...

Kià nắng sớm ánh bình minh đang hé
Cho em cười vui hơn nữa nhé em
Có tình chị dành cho em êm nhẹ
Luôn vỗ về mong em mãi bình yên !

  Tặng Mây Chiều
   17/12/08
    Thái Anh

************************************

NHỮNG TÌNH CẢM CỦA BẠN BÈ

Mây Chiều đang buồn khổ
Muốn tìm một bờ vai
Thì đây Thái Anh đó
Em muốn tựa vào hoài...

Trường Hưởng

..........................

Con người có những nỗi buồn riêng
Chỉ muốn xẻ chia những muội phiền
Cho người tri kỷ thân yêu nhất
Để nhận về mình những lời khuyên

Có những lời khuyên thật dịu êm
Như tình ruột thịt giữa canh đêm
Như vầng trăng tỏ soi lối vắng
Như ánh bình minh mặt trời lên

Những người bác sỹ thức thâu đêm
Chăm sóc bệnh nhân giấc ngủ yên
Bờ vai chị gối cho em tựa
Hơn cả tình thương của mẹ hiền

Em của chị ơi mai sẽ quên
Bao nhiêu day dứt với ưu phiền
Bao nhiêu yếu đuối tan ra cả
Có chị Thai A tiếp sức em.

Vũ Quốc Khánh

....................

 

Thì em ơi, hãy hét thật to,
Để vợi nhẹ đi cho mình tiếng nấc.
Để vợi đi nỗi niềm thổn thức,
Sự vô tình nào? châm vào tim em?

Em hãy dựa vào bờ vai của chị,
Nhắm mắt vào để chị kể cho nghe.
Giấc mơ dịu êm tươi đẹp vỗ về,
Như cô Tấm hiện ra trong quả thị.

Em hãy nắm lấy bàn tay của chị,
Để nhận về hơi ấm chị truyền sang.
Sẽ tan mau những ngang trái phũ phàng,
Để đón nhận một bình minh tươi sáng.

TÙNG MINH 

..............

Chị là bờ vai cho Mây Chiều em dựa
Chị bàn tay ấm nồng nắm lấy tay em
Mây Chiều ơi ! bao ấm áp thân thương
Chị Thái Anh đã dành cho Mây Chiều tất cả
Em cứ khóc đi cho nỗi buồn khuây khỏa
Có chị gái hiền lau nước mắt cho em
Mây Chiều ơi !Chị Thái Anh đã rất thương em
Chị đã thắp sáng cho em tình yêu cuộc sống
Em cười lên giữa cuộc đời tươi sáng
Hạnh phúc đang chờ em và chị mãi bên em!
Thanh Thủy

.................

CHIA SẺ VỚI EM

Chị rất hiểu nỗi lòng em khi đó
Trước bao điều chứa chất ở trong tim
Bất hạnh của em chị không thể lặng thầm
Bờ vai chị em gục vào cho vơi nhé

Can đảm nên em hãy là người mạnh mẽ
Chuyện riêng tư em thường dễ mềm lòng
Chị dắt tay em qua khỏi bão dông
Tấm lòng chị thổi lửa lên sưởi ấm

Em ơi em!Chị thương em nhiều lắm
Trong lúc này em không thể cô đơn
Có chị đây em sẽ hết đau buồn
Qua đêm lạnh ánh bình minh trở lại

Nguồn động viên sẽ làm em hăng hái
Mạnh mẽ lên vượt qua lúc đau thương
Thác gềnh qua ta trở lại con đường
Đầy ánh sáng và khoảng trời êm ả.

Tình Biển.

...............

KHÔNG ĐỀ.

 
Những nỗi buồn xin hãy chia cho tôi
Hãy san sẻ đau thương cùng tôi với.
Hạnh phúc...giành nhau, đắng cay ngoảnh mặt
Thật cô đơn vì...mang "tội trắng tay".

  
Có một lần em bỏ tôi ra đi
Chút tình hẩm hiu lia vào bội bạc!
Có một lần tôi hấp hối nằm rên.
Ngài đi qua...không nhìn tên áo rách...

  
Tôi đã thấy lương tâm ly tán
Những ngôn từ giấu sắt nhọn lưỡi câu
Tôi đã gặp lắm người mang hai mặt.
...Những đau buồn xin hãy chia cho tôi.

  


Những bàn tay chìa ra xin cứu khổ
Những bàn tay bất hạnh...cũng bàn tay.
Sao lại có bàn tay thì siết chặt
Có bàn tay...kêu mãi vẫn làm ngơ???!!!


MAI CHIÊU SƯƠNG
02/05/2011

......................

Mây Chiều gặp cảnh cô đơn.
Bờ vai chị đỡ, nỗi buồn dần tan.
Sương đêm buông lạnh hơi tàn.
Bàn tay chị ấm truyền sang em nhiều.
Tấm lòng chị cả thương yêu
Quanh em còn có bao nhiêu ân tình...

LÈN DẶM

 

 

Angola những năm gần đây thời tiết tự nhiên thay đổ nhiều,rõ nhất

trong năm nay,chưa bao giờ ở Thủ đô nước bạn lại mưa nhiều đên thế

( tháng 4 vừa qua),bởi vậy bệnh dịch lan tràn cũng do một phần người dân

vẫn quen với khí hậu nắng khô cằn,và cũng vì thế các bệnh viện quá tải đến

kinh khủng,Thái Anh mệt quá nên than vãn cùng các bạn chút...hihi,xin chia

sẻ đừng trách nhé các bạn

 

MAY MÀ CHƯA ỐM
  
Bệnh nhân đông quá biết làm sao
Khám hết người kia người khác vào
Bác sỹ quá giờ hoa mắt xỉu
Dường huyết hạ rồi chửa kịp ăn
 
Tháng này mưa lắm bệnh gia tăng
Dịch mắt đỏ lan khắp xóm làng
May sao bác sỹ mắt chưa đỏ
Nên còn nhìn rõ mặt bệnh nhân
 
Cầu trời để phước tôi đừng ốm
Để khám cho người,lợi cho dân
Nhỡ tôi lăn quay ra đổ bệnh
Vùa buồn,vừa khổ...Tủi tấm thân
 
Mong sao chóng hết mùa mưa ngập
Bệnh dịch đang lan sẽ lụi dần
Mỗi ngày đi làm tôi đỡ bận
Nhàn chút thôi...Thơ lại dâng tràn
 
mùa mưa Angola
22/4/2011
Thái Anh

*******************

THƠ CỦA BẠN BÈ:

May mà vi rút Gô la
Chắc Còn sợ vía hay tha cho thầy ?
Mong sao bệnh chẳng bị lây
Cho mắt Khỏi toét khổ thay bao người !

Hồ Văn Thiện

 

Vi rút sợ bác sĩ mà
Sức khỏe phải tốt cũng là đúng thôi
Để còn chữa bệnh mọi người
Bác sĩ mà ốm, ôi thôi! thật phiền!
Quá tải nên trực liên miên
Đồ ăn cũng phải mang liền em ơi!
Hạ đường huyết...tiếp kịp thời
Đừng để cho đói lả người thì nguy

Lê Trường Hưởng

..............................

Angola chắc cũng giống như ta,
Bệnh viện phải nằm giường bốn, giường ba
Nước nghèo, dân khổ, đâu cũng thế
Mong bác sĩ khỏe, bệnh nhân nhờ!

Phan Bạch Châu

 ...........................

TẤM LÒNG BÁC SĨ

Người ốm đâu mà nhiều thế thế
Người vào nghìn nghịt ít người ra
Thượng đế đâu rồi ngài nỡ để
Bệnh dịch tràn...trên Ănggola ?

Người Việt sang đây làm bác sĩ
Coi nước người như đất nước nhà
Ngày 24 tiếng không ngơi nghỉ
Y đức dâng người một lẵng hoa

Mừng cho bác sĩ chưa lây bệnh
Áo trăng blu vẫn "thướt tha"
Và túi còn thơ đầy xúng xính
Gửi cho bè bạn khắp gần xa
Nguyễn Lâm Cẩn
Chúc BS bảo trọng

................

Đừng ốm nghe chị Gái
có buồn buồn chút thôi
Nhưng ốm thì ôi ngại
Chê đi chê ốm đời

KHỏe còn để giúp người
KHỏe vần thơ còn nhảy
KHỏe để còn đong đảy
Như thuở mới đôi mươi

KHỏe nhé. KHỏe dzà dzui!

Bảy Thy

.............

Đừng ốm nghe chị Hai
Thơ ốm theo thì khốn
Châu Phi xa xôi lắm
Lấy ai người trông nom?

Nguyên Hùng

...........................

May không ốm Thơ lại dâng tràn
Sức khỏe bạn Trâu đã luyện vàng
Cầu phước chở che không bị ốm
Bây chừ vui vẻ lại ca vang

Hà Đình Chung

..................

Xin thưa cùng Bác Sĩ Angola
dịch cũng tràn lan khắp quê nhà
Siêu vi dày đặc trong không khí
Gió của nhà ta cũng...dính a

Nắng nóng càng làm nhanh phát triển
Hồng ban, thủy đậu...hô hấp trên
bệnh nhân nghèo túng lâm cảnh khổ
Dù có cộng đồng...bác sĩ luôn kề bên

Ai bệnh hãy chừa ra...thầy thuốc
Để còn túc trực...những tiếng rên...

Gió Phương Nam

.................

Thời tiết năm nay lạ quá trời,
Quê ta âm u mấy tháng rồi.
Mới được vài ngày chưa bõ nắng,
Lộc vừa nảy ra đã rũ rồi..

Bệnh viện, bệnh nhân ghép nằm đôi,
Giường chưa đóng kịp, quá tải thôi.
Thiên địa đổi thay nhiều chứng lạ,
Bệnh gì nhiều thế, ối chao ôi!

May mà bác sỹ chưa ốm thôi,
Nếu không ai chữa trị cho đời.
Bác sỹ cũng nằm nhà thương nốt,
Thì khối anh từ giã cõi đời..

Tùng Minh

..................

Lần đầu đến thăm bạn ThaiA
Người lại đang ở Anggola
Xem chừng bệnh viện đang rất bận
Mà thơ trên Web vẫn tài hoa.

Nghe kể bên Ang người ốm nhiều
Khiến bạn vất vả suốt sớm chiều.
Thôi vì nghĩa cả đành cố gắng
Từ mẫu lương y nghề kính yêu.

Lần đầu chưa biết nói năng chi
Chúc cho bạn khỏe như... Trương Phi
Dù nhiều công việc không bị ốm
Thơ cứ post đều như bị truy.

khi...khi...

Nguyễn Quốc Khánh

 

alt
.


TĨNH VẬT, Tranh xé dán (Collage Art) lamchieudong, 90x90
  
Thơ Họa Theo Tranh
 
Phút giây ta ngồi lặng yên
Với bao thuốc lá hút triền miên
Tâm tư thả tới miền vô định
Gửi đến riêng ai chút nỗi niềm

 
Ta để cạnh ta hoa loa kèn
Hăng hắc mùi hương tỏa trong đêm
Hoa ơi dường như hoa vẫn mãi
Cho ta xoa dịu bớt ưu phiền

 
Ta nâng mấy quả na vừa chín
Bầy lên cho đẹp chửa dám ăn
Nâng niu mấy quả xinh tròn lẳn
Cảm thấy bình yên hết nhọc nhằn

Thái Anh
tháng 4/2011

 

 

          XUÂN HỒ GƯƠM

alt

alt

alt
 
Thái Anh,Hà Vân dạo ven hồ
Mưa phùn phơ phất đậu lên ô
Hồ Gươm mờ ảo sương tĩnh mịch
Tháp rùa soi bóng nước lung linh

alt

alt

Hai chị em sóng bước song hành
Trải lòng tình tự dưới mưa xuân
Mưa rây thêm hạt lên cành liễu
Là bấy nỗi niềm theo bước chân
 
Ngày mai xa cách ,cảnh còn đây
Nhớ nhé ngày xuân ở phút này
Mờ sương giăng mắc đôi tri kỷ
Xuân đẹp bên Hồ trước khi đi 
 

alt


Đầu xuân còn lạnh ,lộc chưa đầỳ
Cây nghiêng ven hồ trơ ngón tay 
Xuân ơi nắng sớm vương lên nhé
Để lá xum xuê rợp bóng ngày ! 
  
   
 
Em nhé ngày mai chị xa rồi
Em cũng sẽ rời Thủ Đô thôi
Ta ôm tất cả lòng thương nhớ
Một sáng ven hồ đẹp như mơ
alt

Ta ngắm Hồ Gươm dưới sương mờ
Hàng cây in bóng đẹp như thơ 
Để rồi nơi chốn xa xôi ấy
Ngắm ảnh cho lòng nhớ mong thêm 
 
Một buổi sáng mưa phùn cuối tháng 2/2011
Thái Anh


CÓ LẼ NÀO...XA NHAU ?

 

Có lẽ nào chúng mình lại xa nhau ?

Và lẽ nào đã gần giờ li biệt

Biết nói gì giữa dòng đời thân thiết

Chưa kịp sum vầy đã vội chia li ?

 

Hỡi những trái tim cuồng sy

Hỡi những tâm hồn mộng mị

Đã trao nhau niềm tin và ý nghĩ

Vui buồn,hạnh phúc đã sẻ san...

 

Có lẽ nào chúng mình lại li tan

Đang xum xuê bỗng tan đàn sẻ nghé

Tin blog sẽ không còn có thể

Duy trì mãi mãi một sân chơi  ?

 

Thì bạn,tôi xin có đôi lời

Xa nhau vẫn thương về xưa nhé

Hãy nhớ như tình ta thưở bé

Một chặng đường blog mãi trong thơ...

 

Dẫu xa nhau là sự bất ngờ

Không dám tin đó là sự thật

Xa nhau rồi hãy nhớ tình thân mật

Ta đã sẻ chia từ thưở ban đầu

 

Và nếu là mãi mãi xa nhau

Xin gạt lệ giã từ nhau lần cuối

Như dòng máu trong tim còn nóng hổi

Thương về nhau,nhớ một thưở yên bình

 

Cầu xin blogs hãy hồi sinh

Cho chúng mình có nhau mãi mãi

Trong dòng đời ngược xuôi vạn nẻo

Khi trở về blogs lại bình yên !

 

cảm tưởng rất buồn khi nghe tin Blogs sẽ có thể giải tán

02/4/2011

Thái Anh

 

Thái Anh hôm nay post bài thơ này lên để động viên cháu Thy Nguyên cũng

như các bạn thanh niên còn trẻ mà cuộc sống còn có khó khăn,nghèo túng

để các bạn tin vào mình hơn,cố phấn đấu hơn và chắc chắn mình sẽ làm

được những điều to lớn hơn mình tưởng

CẢNH NGHÈO

Tôi ngậm ngùi nhìn hai đứa ngủ ngon

Nó ngây thơ có biết gì cái khổ

Gian gác xép mười mét vuông bé nhỏ

Bốn con người - Gia đình ấy của tôi

 

Tôi rơi lệ nghĩ đến tương lai

Khi con lớn đôi chân dài vai rộng

Mà gác xép thì làm sao nới rộng

Phải làm sao ? Cuộc sống sẽ làm sao ?

 

Tôi dự kiến sẽ dời non lấp biển

Sẽ đổi đời bằng kiến thức của tôi

Thương con trẻ không một lời than thở

Tôi miệt mài sách vở để đi tây

 

Tôi đã thành công dù thân xác có gầy

Dù sắc đẹp tuổi xuân mau tàn úa

Dù ai đó hẹp hòi và đố kỵ

Tôi đã quyết rồi -Làm một chuyến đi xa !

Hà Nội 1989

Thái Anh

*******************

THƠ CHIA SẺ CỦA BẠN BÈ

Cảm đề

Cái khó nó bó cái nghèo
Cái nghèo gác xép chèo ngoeo nó nằm
cái thời ấu trĩ xa xăm
"ăn như tu ở như tù nói như lãnh tụ" có ăn năn bao giờ !?

cái giàu đâu đợi đâu chờ
tự thân vận động tự quờ quạng. Lên
Tự lo hạnh phúc "thang thênh"
qua thời rán mỡ phi hành cho thơm

hô hào khẩu hiệu - lửa rơm
"điển hình", "phát động"... bờm xơm tận giờ
đói nghèo gầy đét con thơ
đêm khóc đói sữa phạc phờ mẹ trông

chăn chiên đắp nỗi ngày đông
chân đi dép nhựa lưng còng kiếm cơm
một thời tem phiếu phiếu tem
Kết thân viên gạch ngày đêm xếp hàng

Qua rồi... mừng đến ngỡ ngàng
Đổi rồi... mới đến bàng hoàng đổi thay

Nghèo hai con mắt
đói đôi bàn tay
bàn tay không ngửa xin ai
Theo đôi chân bước đường dài tự lo

Bây chừ nhà rộng ngõ to
Bây chừ lec xớt vo vo đi-về
Bây chừ lên ngựa xuống xe
Bai bai nghèo nhé. (Im re cái nghèo)

Không tiền. Chó chẳng dám theo
Có tiền. Rừng thẳm bám leo ông-thằng
Lên Siêu Sao khỏi phải bàn
Máy lia, đèn chớp dọc ngang báo đài

Cái nghèo còn đó! Nay. Mai
Cái nghèo còn đó. Đồng loài còn đây
Vùng sâu trẻ vẫn mom gầy
Vùng xa già vẫn run tay mắt mờ
Tay vê vú mẹ con thơ
vẫn còn khát sữa xác xơ hai bầu

mái trường trẻ học là đâu
lơ xơ mái rạ, rầu rầu mặt non
con đường tới lớp chon von
lội sông trèo dốc lòng vòng chân thơ

Nghèo ơi. Nghèo đến bao giờ
Cây khô xuống nước có chờ mầm xanh!

Thơ Bảy Thi

***********

NẾU KHI NÀO


Cái nghèo âu có tội tình chi
Nghèo sinh khó, sinh hèn...sinh gì nữa
Ai biết được khi cái nghèo mở cửa
Đẩy ta ra trước lề đường

Cái nghèo xua bao người tha phương
Tìm đất hứa không quay về được nữa
Cái nghèo chôn mơ ước tan rữa
Khi lang thang trên mọi nẻo đường

Đất nước nghèo, đân tộc ấy ai thương ?
Ra thế giới tự ty mình nam rợ
Cái nghèo ! Cái nghèo ! Đeo gông vào cổ
Ai đứng lên rất đỗi can trường ?

Xóa cái nghèo đi giữa đời thường
Âu có dễ nếu không tìm vận hội
Người nhắm mắt đau lời trăn trối
Mấy triệu dân chết đói....trắng xương !

Em ra đi Tổ Quốc ở sau lưng
Bao số phận còn đang nghèo đói
Nếu khi nào cảm thấy mình mệt mỏi
Hãy nghĩ em còn có một quê hương…!
Nguyễn Lâm Cẩn

 

 

BÀI THƠ  ĐẦU EM VIẾT TRAO ANH

 Bài thơ đầu em viết cho anh

Đẹp như biển chiều trong xanh

Mơ màng như mây trời lãng đãng

Và dịu dàng như ánh trăng lên

  

Những lời thương tựa gió êm đềm

Rải mộng mơ bên chiều hạ đến

Em muốn kề vai anh trìu mến

Để tình mình ấm áp những bờ môi

  

Mộng ban đầu xin đừng nói chia phôi

Dẫu mai đây dù sống xa cách rồi

Thì anh nhé bài thơ đầu em viết

Vẫn thắm nồng năm tháng chẳng phôi phai

                                              11/11/2010

                                             Kimoanh 360-Thái Anh

*Một bài nữa từ bên yahoo 360 Thái Anh mang về cất giữ

*******************************

THƠ BẠN BÈ CHUNG VUI:

CẢM ĐỀ

Anh đã đọc bài thơ em trao tặng
Mà trong lòng rung động trái tim yêu
Lời dịu êm như nắng nhẹ buổi chiều
Và hừng hực ánh lửa hồng sưởi ấm

Vần thơ em khác nào tranh biển sớm
Rất say sưa con sóng vỗ bờ êm
Dưới hàng dương bóng ai khoác vai mềm
Tiếng gió hát vi vu muôn bản nhạc

Thơ em đến cho lòng anh man mác
Hết đợi chờ, hết buồn tủi chia phôi
Dẫu xa xôi thơ như bóng em rồi
Anh vui dón thơ em lời chia sẻ.

Gửi em vần thơ cảm đề của anh.

Thơ:
Tình biển.

................

Bài thơ đầu em viết trao anh
Nét mực thắm tươi, trang giấy trắng tinh
Thiêng liêng làm sao, suốt đời gìn giữ
Cho riêng anh và cho cả chúng mình

Trường Hưởng

************

 

TIẾC THAY !

Bài thơ đầu không viết cho ta
Lại viết cho anh
Thôi rồi !
Đã trễ
Còn gì nữa đâu khi chiều bóng xế
Bình minh hồ dễ được bao lăm !

Thời gian lùi lũi xa xăm
Chẳng quay nổi một vòng quay trở lại
Bài thơ em viết xong rồi
Mơ ước chi cái thời non dại?

Không mà em
Tình thơ trẻ mãi
Chẳng bao giờ chịu sống già nua
Viết cho anh rồi
Ta cày xới lại
Kiếp sau chắc hẳn bội thu mùa !

Mừng cho em tu kiếp tình chùa
Nam Mô Phật chẳng thay lòng đổi dạ
Em cứ viết đi và viết nữa
Gửi cho anh ấy của ngày xưa

 

29/3/2011
Nguyễn Lâm Cẩn

 

TÌNH YÊU NHƯ BÓNG MÂY

( nhạc Sỹ Song Ngọc)

Rồi mai tôi sẽ xa Đà Lạt
Thành phố này xin trả lại cho em
Ngàn thông buồn chiều nay im tiếng
Ngôi giáo đường lặng đứng suy tư

Rồi mai tôi sẽ xa Đà Lạt
Đồi núi buồn xin gửi lại cho em
Và con đường mù sương giăng mắc
Hai đứa hôm nào lạnh buốt trong tình yêu

Rồi mai tôi sẽ xa
Tình yêu như bóng mây
Tình yêu cơn gió bay
Hương thời gian phai
Rồi mai em có quên
Người đi như bóng chim
Người đi đâu dễ quên
Kỷ niệm đau thương

Rồi mai tôi sẽ xa Đà Lạt
Đường phố chiều sương khói buồn riêng em
Còn bao điều sao em không nói
Tôi cúi đầu từ giã. Đà Lạt ơi!

***************

Các bạn thân mến,khi sang nhà Văn Khoa,nghe ca khúc

" Tình yêu như bóng mây" Thái Anh cảm xúc viết ngay bài

thơ tặng cho Bloger Trương Văn Khoa,hôm nay mang về để

 cất giữ làm kỷ niệm và để tỏ tấm lòng ái mộ nhạc sỹ Song Ngọc

Ca khúc của ông sống mãi với thời gian:

CẢM XÚC VỀ "TÌNH YÊU NHƯ BÓNG MÂY"

 

 

         Tôi ngân nga theo giọng người đang hát
         Lòng buồn thương xao xuyến bởi lời ca
        Tình yêu kia và nỗi nhớ thiết tha
       Của một kẻ si tình xa nơi đầy kỷ niệm

 

 

Ngôi giáo đường đứng im và hàng thông buồn lặng
Khoảnh khắc nào tình ấy lạnh trong đêm ?
Tình ngắn ngủi sẽ rồi bay theo gió
Như cánh chim trời dạt tới phương nao

 

Người xa rồi để buồn lại riêng ai
Những lời yêu còn nhiều sao chẳng nói
Ngậm ngùi sao phút cuối cùng êm ái
Tình  bay đi còn lại những đau buồn !

 

Đà Lạt ơi,trong muôn vàn yêu thương
Đẹp làm chi hỡi vùng trời thơ mộng
Đẹp làm chi cho mối tình dậy sóng
Rồi mỗi người bỗng chốc phải chia xa ?

 

Ta nghe người hát,mắt đẫm lệ nhòa
Như tình đó của ta là có thật
Nghe rõ cả trái lòng đang thổn thức
Về một phương trời Đà Lạt đẹp như thơ !

28/1/2011

Thái Anh

 *************************

Thơ Chia Sẻ Của Bạn Bè:



CHIỀU ĐÀ LẠT
Gặp em giữa phố cao nguyên ấy
Một chút buồn trong nhẹ như sương
Ta nghe ngựa hí trên tay cương
Tóc xõa còn vương tình dậy thức

Có phải Cam Ly chiều rạo rực
Gọi tên em xào xạc rừng thông
Biết bây giờ em đã bên chồng
Tình gió thoảng mây bay siêu thực
Chơn Nguyên

Tranh minh họa

VIẾT VỀ EM

( Tặng cô gái Hải Phòng - Thy Nguyên)

Em ra đời như củ khoai củ sắn
Lớn lên từ dòng sông mát quê hương
Ao đầm sen hè ngát hương thơm
Đầm lục bình tím xanh mùa hạ

Thưở bé tắm đầm sen,đầm cá
Tắm trưa hè dưới đám lục bình xanh
Mẹ sợ con dại dột chẳng yên lành
Gọi về quất mấy roi hằn mông đít...

Em lớn lên cùng cây me cây mít
Cùng cánh đồng rộng tít của làng quê
Trên con đê thủng thẳng cưỡi trâu về
Nghêu ngao hát cùng bạn bè xóm nhỏ...

Ôi tuổi thơ,tuổi thơ em cũng có
Những ngày vui vô tư đến mái trường
Mẹ đùm em trong tất cả yêu thương
Em cứ tưởng đời bình yên mãi mãi

Lớn lên chưa rời vòng tay mẹ
Em đã rơi vào cứu đứa trẻ mồ côi
Em từ đó có giông tố cuộc đời
Duyên lận đận bởi người đời không thấu hiểu

Cô gái Hải Phòng với trái tim nhân hậu
Chưa có mối tình đầu đã có một đứa con
Đứa bé sinh ra không cha không mẹ
Em đem về...không ngại tiếng trần gian

Đất Hải Phòng đã sinh ra nhân kiệt
Người Hải Phòng nhân hậu đến như em
Gánh cuộc đời cho đứa bé lớn lên
Trong vòng tay khi em chưa làm mẹ...
* *
*

Màu tím lục bình theo em những ngày dài thầm lặng
Minh chứng cuộc đời chung thủy chỉ riêng em
Lau nước mắt khô để cuộc sống êm đềm
Bên con trẻ...Lòng từ bi Đức mẹ !

 

alt

MÂY VÀ CÁNH BUỒM

Mây trắng trôi bồng bềnh trên biển cả
Soi bóng mình thong thả xuống đại dương
Cánh buồm kia lướt sóng đến muôn phương
Khoảnh khắc ấy biển xanh nào cô độc ?

Xanh ngút ngàn giữa muôn trùng tiếng sóng
Rào rạt bâng khuâng,lúc cuồn cuộn xô bờ
Biển vẫn hát những lời thương lời nhớ
Lúc rì rầm sâu thẳm những bâng qươ

Biển ngàn năm chung thủy đợi chờ
Dâng cánh sóng nâng buồm xuôi lồng lộng
Trải dài mãi cho tàu đi bất tận
Đêm xuống rồi cũng có lúc đơn côi

Những đêm trời sáng bóng trăng trôi
Biển  bạc đầu cất lời ru tình tự
Như tình yêu ngàn năm bất tử
Phía chân trời ửng đỏ ánh bình minh...

Lại một ngày ánh nắng dọi lung linh
Biển lại xanh ,lại soi hình mây trắng
Thương biển mặn những phút giây xao động
Cánh buồm kia đang vội vã đi về !

24/2/2011

Thái Anh

*Các bạn thân mến,bài thơ này Thái Anh hưởng ứng viết cho bức tranh đẹp bên Bloger" Núi hai Vai",hôm nay Thái Anh đem về nhà mình để cất làm kỷ niệm,xin các bạn chia sẻ cùng Thái Anh

 

TRỞ VỀ

Ta trở về phượng vẫn đỏ trên cây

Cùng lộc non xanh xanh màu lá mới

Hoa và lá xum xuê rì rào đợi

Đợi một người trở lại với lòng thương...

 

Đây không là xứ sở quê hương

Cũng chẳng phải nơi chôn rau cắt rốn

Sao lòng ta vẫn đêm ngày chộn rộn

Thao thức hoài cứ mỗi độ đi xa ?

 

Giờ quay lại đây như trở về nhà

Giữa cái nắng và muôn trùng sóng biển

Giữa lòng dân-Những con người hiển hiện

Tươi nụ cười thân thiện với niềm tin

 

Ta lại vào những ca trực đêm

Có những chiều dạo chơi  bên biển vắng

Lại bắt đầu cầm ống nghe thầm lặng

Nở nụ cười hồn hậu đến người đau...

 

Làm cho đời giảm bớt nỗi u sầu

Cho khuôn mặt hồng tươi nơi em bé

Cho cụ già được thêm phần sức khỏe

Thế giới này vòng tay khép thương nhau...

 

Ta đã thấy bông phượng chẳng phai màu

Như dòng máu con tim luôn hồng chảy

Trong tim ta và trong tim tất thảy

Triệu triệu người biết sống để vì nhau...

luanda-Angola

07/3/2011

Thái Anh

VIẾT CHO NGÀY THẦY THUỐC VIỆT NAM

Ngày hôm nay em bận trực nghe anh
Dù em biết anh hẹn em ngày hội
Mà hôm nay em bận luôn cả tối
Người bệnh đang chờ , Em phải trực ca đêm !

Em biết anh muốn có tối êm đềm
Để cùng em chúc mừng em ngày hội
Ta bên nhau đến nhà hàng ăn tối
Chúc mừng em nhưng Bác sỹ bận rồi

Ngày hôm nay em làm việc gấp đôi
Đêm đã xuống bệnh nhân đang hấp hối
Tà áo trắng chạy ra vào rất vội
Xua tử thần cứu người bệnh hồi sinh...

Em tự hào bởi anh trọn niềm tin
Biết thương em những đêm dài vất vả
Những đêm trực người bệnh là tất cả
Xong việc rồi mai em lại bên anh

Ta bên nhau ngắm Hồ Gươm xanh
Nhớ về xưa một thời xa lắm
Anh nắm tay em cô sinh viên đằm thắm
Bác sỹ bây giờ tóc liễu vẫn đung đưa...

Tháng hai về xuân vẫn ngát hương xưa
Em thật vui với nghề mình đã chọn
Tà áo trắng và trái tim dịu ngọt
Một đời người làm trọn chữ "LƯƠNG Y "

27/2/2011
Thái Anh
 

_____________________________


ĐỢI

(Ngẫu hứng tặng BS TA nhân đọc bài thơ của thi nhân)

 Ai biệt được nghề y quên sớm tối

Quên cả anh đang đợi mỏi mòn

Anh sẽ vái chào, chân bước vội

Thanh thản đi không ngoái lại đằng sau

 

Không biết duyên gì cứ gắn vào nhau

Chiếc áo trắng và cái màu trắng ấy

Như mẹ anh gắn vào ruộng cấy

Như lá trầu xanh đỏ với vôi cau

 

Ngắn ngủi đời, lắm vết thương đau

 Bệnh tật dày vò, truân chuyên sinh kế…

Và nếu em bỏ nghề "bác sĩ"

Bao thân người hóa kiếp cỏ rau!

 

Bác sĩ như em, hết thảy trái tim giàu

Thiệt thòi riêng anh có gì đáng nói

 Em biền biệt ngày ngày rồi tối tối

Anh góp phần chia sẽ bớt thương đau

 

 Anh và em rồi sẽ bạc đầu

 Bao đêm đợi ngọn đèn xanh vàng vọt

 Sẽ đợi cho đến giờ phút chót

Và đợi em đến tận kiếp mai sau.

 05/3/2011

Nguyễn Lâm Cẩn

 

 

 

 

 

                   MAI EM ĐI RỒI

 

Xuân sẽ qua và em cũng xa

Một độ bên nhau thế thôi mà

Thấm thoắt thoi đưa mùa đã cạn

Em lặng buồn mỗi phút trôi qua... 

 

Gió vẫn hanh hao lạnh lắm mà

Nắng nhạt mưa phùn thắm sắc hoa

Lòng em lưu luyến xuân Hà Nội

Mang cả theo em lộc nõn nà 

 

Mai em đi rồi em lại xa

Bỏ lại sau lưng phố quê nhà

Bỏ lại riêng anh điều trống vắng 

Mang theo mình êm ấm ngày qua 

 

Hà Nội ơi có biết kẻ đi xa

Lầm lũi cô đơn chốn xa nhà

Lòng nặng mang theo tình cố quốc

Buồn nào hơn giờ phút chia xa ? 

 

Hà Nội 21/2/2011

Thái Anh 

 ****************

Thơ Thái Anh đã được anh Trường Hưởng sửa lại

MAI EM ĐI RỒI

Xuân sẽ qua và em cũng xa

Bên nhau một độ thế thôi mà

Thoi đưa thấm thoắt mùa đang cạn

Em lặng lẽ buồn mỗi phút qua...

 

Gió vẫn hanh hao lạnh lắm mà

Mưa phùn nắng nhạt, thắm tươi hoa

Lòng em lưu luyến Xuân Hà Nội

Mang cả theo em lộc nõn nà

 

Mai đã đi rồi, em sẽ xa

Sau lưng bỏ lại phố quê nhà

Riêng anh trống trải, lòng hoang vắng

Êm ấm sum vầy cũng đã qua

 

Hà Nội biết chăng kẻ sống xa

Cô đơn chốn lạ phải đâu nhà

Trong lòng mang nặng tình sông núi

Buồn nhớ nào hơn đến lúc xa ?

***********************************************************

THƠ GÓP VUI CỦA BẠN BÈ:

 

HẸN ĐÓN BẠN TRÂU*

Ngày mai ăn cỏ cánh đồng xa
Giây phút ngắn ngủi sợi chỉ mà
Se kết tâm tình bao thắm thiết
Bạn Trâu một mình phải xa nhà

Cô đơn đất khách lòng buồn tẻ
Vắng bóng quê hương nhớ bạn ta
Thấm thoát thời gian vèo cửa sổ
Ngày mai ăn cỏ chốn đồng xa

Đồng xa nơi ấy nhớ ngày hẹn
Giây phút chia tay sắp lại qua
Nhớ bạn mong luôn vui khỏe mạnh
Hẹn ngày hội ngộ đón Trâu ta.

Hà Đình Chung

 *Hà Đình Chung và Thái Anh cùng tuổi trâu

**************************

BÀI THƠ TIỄN BIỆT


Em đã đi rồi.Em đã xa
Bao nhiêu lưu luyến với quê nhà
Gửi vào thương nhớ mùa xuân ấy
Cây xanh trầm lặng nở đầy hoa

Có xa mới biết tình non nước
Lúc ở gần nhau cứ tưởng là...
Chao ôi ly biệt rồi ly biệt
Chén rượu nâng đầy uống xót xa

Thì cứ đi đi.Em bước đi
Ngoái lại sau lưng chớ thấy gì
Đưa tiễn mặc ai hồn rân rấn
Coi như chẳng có cuộc chia ly

Người đi người ở rồi cách biệt
Chỉ có thời gian nói một mình:
Ta sẽ nối nhau tình thân thiết
Khi người từ bỏ cuộc mưu sinh
Anh.NLC
Chúc TA lên đường bình an, mọi sự đều tốt lành nhé

************

ĐƯA TIỄN MỘT NGƯỜI

Ôi sáng nay sao buồn như ri
Chị sang tạm biệt để ra đi
Angola đến, xa quá nhỉ!
Tận chốn trời Tây ở Châu Phi

Ta biết chị đi chẳng vui gì
Tìm nhau bịn rịn phút chia ly
Từng trang blogs, trang blogs
Comment bè bạn tiễn chị đi

Chị hỡi mùa xuân vẫn mặn mà
Vườn xuân sắc thắm bao tư gia
Nắng xuân reo nhảy, chim lảnh lót
Lộc nõn lên xanh chốn quê nhà

Hà Nội vào xuân ngát hương hoa
Công viên Thống Nhất bao người qua
Hồ Tây nhộn nhịp người đến ngắm
Chuông chiều Trấn Võ vọng ngân nga

Mai đã đi rồi, chị lại xa
Bỏ lại sau lưng phố quê nhà
Những chiều loang tím Sông Hồng vắng
Vang vọng còi tàu Hàng Cỏ ga

Tạm biệt nhau nha chị Thái A!
Ai người đưa tiễn chị sân ga
Cho gửi vần thơ làm quà tặng
Nói hộ giùm ta, đừng khóc nha

Hà Nội dõi theo người đi xa
Dẫu Bắc -Trung -Nam cũng một nhà
Thắm trang thơ đẹp tình bè bạn
Hẹn lại gặp nhau trang bút hoa
Chơn Nguyên

 

 


 

 

 

 

Photobucket

Cổng vào Disneyland( cả đường đi bộ và cả thang chuyền)

Photobucket 

 

Diễu hành trong cong viên

 

Photobucket 

 Cao quá máy ko chụp hết hình

Photobucket 

Photobucket 

Vẫn là diễu hành đi qua

Photobucket 

Photobucket 

Photobucket 

Photobucket 

Photobucket 

Photobucket 

Photobucket 

Photobucket 

Hình ảnh cuối của cuộc diễu hành

Photobucket 

Một khu khác trong Disneyland

Photobucket 

Photobucket 

Con trai đang chơi trò gì đấy ?

 

Photobucket 

Ga tàu chạy vòng quanh công viên Disneyland

 

Photobucket 

Chú cá khổng lồ bằng đồng nằm trong hồ nước, lưng bắn lên cột nước rất mạnh,

trên cột nước là chú chuột trên bàn trượt đang dâng lên dâng xuống theo cột nước

Photobucket 

 

Ngân hàng HSBC của Anh tại HK

Tòa nhà đồ sộ này có thể tháo ra di dời đến khu vực khác

 

Photobucket 

Tàu Điện hai tầng đi qua phố,Nhìn mà nhớ Hà Nội xưa với những tiếng leng keng

Photobucket 

  1. Trên cáp treo nhìn xuống biển-khu vực OCEAN-PARK 
  2. Photobucket

 

 

Photobucket 

Photobucket 

Những chú thỏ bằng vàng đẹp quá nhưng đắt lắm các bạn ơi

Thái Anh chẳng mua được

 

 

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11  Sau»